Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.56 - Bão Hải Yến “Haiyan”

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Hãy thắp lên ngọn đuốc của chính mình, chia sẻ một chút lửa nhỏ cho cây đuốc của HĐ trên “Đạo Tràng ảo” này. Và, mọi người với ngọn đuốc đã cháy trên tay, sẽ cùng nhau bước tới. Ngoài kia trời rất trong, mát lạnh. Và trên cao lấp lánh vô vàn vì sao! 

Các bạn!

Tối nay, mình nhận được thông báo trên Viber có nội dung như sau:

“Bão Hải Yến (Haiyan) là cơn bão có cường độ mạnh nhất, di chuyển nhanh nhất, dự kiến sẽ đổ bộ vào các tỉnh miền Trung vào ngày 10/11, bạn hãy thông báo cho người thân đề phòng tránh bão”.

Theo thói quen, nhận được thông báo, mình mở cửa bước ra ngoài nhìn trời. Không như những gì của thông báo, mà ở đây trời thật trong, không một áng mây, trên cao có vô vàn vì sao lấp lánh.

Không giống trong phòng rất nóng, ngược lại bên ngoài thì mát lạnh, không khí thật dễ chịu. Chỉ cách nhau cánh cửa, đã là hai thế giới cách biệt.

Không mở cửa bước ra, không thật sự bước ra, chẳng thể nhận biết sự khác biệt phía trong và bên ngoài cánh cửa. Nếu ngồi trong phòng rồi suy đoán về sự sai khác, thì cũng chỉ là “suy đoán”. Chưa thể có sự khác biệt thực tế để cảm nhận và đối chứng.

Mình ngẫm nghĩ đến thông báo bão vừa rồi. Cũng chung sống trong cùng thế giới này. Nhưng ở đây, miền nam trời quang mây tạnh, còn ngoài kia miền trung, miền bắc đang đón nhận bao nhiêu khổ hoạn của thiên tai.

Mình lại nghĩ đến “cái may mắn” của HĐ chúng ta. Mọi người trong thế giới này, đang chung sống trong một thế giới đầy “bão tố khổ đau”. Riêng HĐ chúng ta, lại may mắn có được “một chút an lành” của Diệu Pháp. Khổ đau hay an vui, chỉ cách nhau một cánh cửa Đạo Pháp. Giống như trong phòng và bên ngoài, chỉ cách nhau một cánh cửa.

Rồi mình lại nghĩ, hiện nay còn bao nhiêu người, bao nhiêu con người, đang gắng công, đang miệt mài, đang dốc sức mong muốn thoát ra bên kia cánh cửa thiêu đốt của ba cõi bằng “ngọn đuốc diệu pháp”. Nhưng rồi nghiệp quả thế nào ấy, lại nhận phải “cục xương khô” mà lầm tưởng “đó là ngọn đuốc!”

Bao nhiêu con người trên tay với cục xương khô, họ “cố đốt” với hy vọng, ngọn đuốc này cháy lên, sẽ cho ta cơ hội bước ra bên ngoài cánh cửa nhiệt não. Nhưng, cho dù cố đốt, cục xương khô chẳng thể “cháy thành ngọn đuốc!”

Thế đấy các bạn!

Chúng ta may mắn có được một “đạo tràng ảo” để chia sẻ cho nhau những mồi lửa nhỏ từ ngọn đuốc lớn. Rồi mai này, mọi ngọn đuốc cùng cháy. Và mỗi người, với ngọn đuốc trên tay, tự mình soi sáng để bước ra bên ngoài cánh cửa. 

Khi bước ra ngoài, mới thật biết rằng: Ngoài kia, trời rất trong và vô vàn vì sao lấp lánh. Mặc dù hiện tại, ở đâu đó trong thế giới này, bão Hải Yến (Haiyan) đang tấn công khốc liệt. Nó gào thét, hung dữ, tàn phá, gây đau thương và quét sạch tất cả những gì trên đường đi của nó!

Các bạn!

Đừng bỏ lỡ cơ hội! Hãy thắp lên ngọn đuốc của chính mình, chia sẻ một chút lửa nhỏ cho cây đuốc của HĐ trên “Đạo Tràng ảo” này. Và, mọi người với ngọn đuốc đã cháy trên tay, sẽ cùng nhau bước tới. 

Ngoài kia trời rất trong, mát lạnh. Và trên cao lấp lánh vô vàn vì sao! 

10-11-2013

LÝ TỨ

Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.55 - Nghiên Cứu Hàn Lâm

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Các bạn! Cuộc đời này, “không có gì là không thể” đối với một người đầy quyết tâm và có trí tuệ! 

Các bạn!

Giai đoạn này, HĐ chúng ta rất cần kiến thức và những nghiên cứu mang tính hàn lâm (Academy). Thiếu điều này, vô hình trung chúng ta khiến giáo pháp của Đức Phật trở thành tầm thường, nặng mùi mê tín.

Ngày xưa Thế Tôn thuyết pháp, cổ Đức tạo luận, đáp ứng mọi tầng lớp, chính vì thế, giáo pháp của Đức Phật có mặt trong mọi địa vị của xã hội. Và, hình ảnh người tu hành trong Phật Đạo là hình ảnh đẹp nhất, trang trọng nhất, trọn vẹn nhất trong con mắt người đương thời.

Mẩu đối thoại giữa Ngài Tu Bồ Đề và Xá Lợi Phất trong kinh Đại Bát Nhã mà một HĐ rút ra mười địa để hỏi, chính là những kiến giải khuôn mẫu, những kiến giải lý tưởng mang tính kinh viện (Scholasticus) để chúng ta tham khảo, tra cứu, học tập và nghiên cứu.

Rất mong nhận được nhiều bài luận, nhiều kiến giải sâu thẳm của HĐ về các đề tài đã đưa ra, cũng như những đề tài sau này. Những kiến giải như thế, vừa chia sẻ lợi ích, vừa là minh chứng hùng hồn về sự thực dụng và tính kinh viện trong mỗi HĐ chúng ta. Giống như sức tự tại của một người đã “giàu sang mà lại có học thức cao” trong đời, hay “một vị tướng tài ngoài chiến trận, nhưng lại là học sĩ đầy đủ khoa bảng nơi chốn kinh kì”.

Các bạn! Cuộc đời này, “không có gì là không thể” đối với một người đầy quyết tâm và có trí tuệ! 

22-10-2013

LÝ TỨ

Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.54 - Trao Đổi Ngắn

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Sáng nay có cuộc trao đổi ngắn với vài HĐ. Mình có kể sơ lược một số công việc của mình trong ngày, rảnh rỗi, mình cũng đọc kinh luận để tìm hiểu nghiên cứu, quyết không cho ở không. Khi nào ở không, mình cảm thấy có lỗi với bản thân, HĐ và chư Phật!

Các bạn!

Sáng nay có cuộc trao đổi ngắn với vài HĐ. Mình có kể sơ lược một số công việc của mình trong ngày, rảnh rỗi, mình cũng đọc kinh luận để tìm hiểu nghiên cứu, quyết không cho ở không. Khi nào ở không, mình cảm thấy có lỗi với bản thân, HĐ và chư Phật!

Một HĐ hỏi: Thầy làm như vậy có trở thành cái máy không?

Trả lời: Đối với mình, thà làm một cái máy có ích, chứ quyết không làm một con người vô ích!

Không biết mình suy nghĩ và hành động như vậy có đúng không? Ha ha ha ha!

Các bạn!

Giờ này đã là 2 giờ chiều, lẽ ra mình đi làm. Nhưng “thói quen check email” bắt mình còn ngồi lại đây. Già chuyện với HĐ một chút, còn mọi thứ thì hãy để đó. “Hạ hồi phán giải!”

Trong email có vị HĐ hỏi mình: 

1/ Đầu là “a” và cuối là “hà “ muốn nói lên gì, con không hiểu?

2/ Sao gọi là Pháp Số? 

3/ Sao gọi là “biểu kiến sắc “ và “vô sắc biểu kiến“

Mình xin tạm giải thích như sau: 

1. Tự Môn, gồm có vô tự, bán tự và mãn tự.

• Vô tự, như: Hu hu hu hu! Dạy kẻ tu pháp bất thiện. Như ù, lỳ.

• Bán tự, như: Hi hi hi hi! Dạy kẻ tu thiện pháp. Như A, tra, ô.

• Mãn tự, như: Ha ha ha ha! Dạy người rời lìa vô tự và bán tự. Như lưu, hà.

Ba loại trên đồng do môi, lưỡi, răng, họng phát ra. 
Nên, Tự đẳng.

2. Pháp số. 

Như Phật đếm lá cây trong rừng, có thể tuyên thuyết đến vô lượng các món tâm và tâm số. Như Trung Nguyên Cửu Tuyệt và ông Lái Đò là mười. Nên, Pháp đẳng.

3. Danh số. 

Như biểu, vô biểu, tục đế, thánh đế, chơn đế, không đế, Khổ đế, tập đế, diệt đế, đạo đế. Thấu suốt mười hai bộ kinh. Tuỳ thời khiến người vào các hạnh để viên mãn Đại Niết bàn. Như “Tận Hữu Vi Kim Cang Chỉ Lực, Trụ Vô Vi Kim Cang Chỉ Lực, Phi Hữu Vô Kim Cang Chỉ Lực”. Nên, Ngữ đẳng. 

02-06-2013

LÝ TỨ

Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.53 - Luận Về ‘Kim Cang Thân’

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Vì thế trước khi nhập Niết bàn, Phật căn dặn đời sau khi kết tập kinh phải hội đủ “lục thành tựu”. Nếu không đủ sáu món này, lời kinh khi thuật lại sẽ trở thành hư dối! Mong rằng các bạn cố gắng thông suốt điều này để tránh lỗi lầm!

Các bạn!

Sáng nay, mình là nhận được bài viết tóm tắt của một vị HĐ, ghi lại cuộc trao đổi nhỏ của hai HĐ với nhau. Và hình như, cả hai “chưa thoả mãn” với lập luận đôi bên.

Qua đoạn trao đổi này, mình nhận ra, nếu khéo triển khai, sẽ hàm chứa nhiều ý vị của “Bát Nhã Văn Tự”, và giúp các bạn có được sự tinh tế về phương diện ngữ ngôn, trong những đương cơ cần thiết.

Vì thế, xin chuyển đến các bạn toàn văn cuộc trao đổi giữa hai HĐ chúng ta. Mình muốn nhân câu chuyện này, các bạn có thể “tìm một quyết định” về nghĩa Kim Cang Thân đúng nhất trong đương cơ này.

Và các bạn thẩm định xem, giữa câu trả lời của hai HĐ đã thoả đáng chưa? Nếu chưa thì như thế nào mới được coi là thỏa đáng?

Rất mong đón nhận cao kiến của HĐ, điều này sẽ giúp HĐ dần dần tiến sâu vào pháp phương tiện, hầu sau này có trong tay những công cụ tốt nhất.

Sau đây là email của HĐ. Xin chuyển đến các bạn:

Thưa Thầy!
 

(B) Có bạn hỏi: Kim Cang Thân là gì? Cái gì là Kim Cang Thân?
 

(A) Trả lời: Trí Tuệ là Kim Cang Thân.
 

(B) Bạn ấy nói: Không phải. Kim Cang Thân là Mặt trời, là hư không.
 

(A) Con nói: Nếu nói như Mặt Trời, như như không thì được, chứ nếu nói “là” thì chẳng phải.
 

(B) Bạn ấy không chịu cứ cãi.
 

(A) Con nói: Cái đó vô tri sao gọi là Kim Cang Thân được.
 

(B) Bạn ấy vẫn không chịu.

Con xin Thầy nghĩa quyết định!

Con cảm ơn Thầy!

 *******

Các bạn!

Mình đã nhận được một số ý kiến của các bạn về ý nghĩa Kim Cang Thân. Nhưng, theo ý kiến cá nhân của mình thì:

• Điều bạn A trả lời với B, hoàn toàn không sai trong đương cơ này, vì đây là đương cơ của HĐ đồng học, cùng tư duy về ý nghĩa Kim Cang Thân tại một thời điểm.

• Khi A dùng chữ “như” trong đương cơ này, cho thấy mức độ chuẩn xác về từ ngữ. Chữ “là” của B bị lỗi tứ cú!

• Nhưng nếu “chữ là” này, được sử dụng bởi một vị khách chưa giác ngộ, hoặc chỉ thuần tuý nghiên cứu Phật Pháp thì có thể tạm chấp nhận, để nhân đó dẫn dụ họ vào thật nghĩa Kim Cang. Có nghĩa, mất đi chữ “là” mới là nghĩa Kim Cang. Ha ha ha ha!

• Nhưng ngược lại, nếu đây là câu trả lời của A với một đương cơ khác, không phải của HĐ chúng ta, nhất định phải xem lại, tức xem lại khái niệm Kim Cang Thân đã được vị khách hiểu đến đâu? Đã chính xác chưa? Sau đó mới bàn chuyện từ ngữ!

• Vì rằng đồng có tên Kim Cang Thân nhưng ba thừa chỗ giác ngộ và thân chứng sai khác. Vì thế, mới có đến ba ý sanh thân. Chưa nói thế gian hiểu nghĩa Kim Cang theo cách của thế gian. Tuỳ căn cơ mà chúng ta điều chỉnh ý nghĩa cho hợp lý, để tạo nên một buổi trao đổi nhiều lợi ích.

*****

Trong các ý kiến mình nhận được thì:

Của một HĐ, phần kiến giải tạm được, nhưng phần trích câu nói của mình để làm tỷ dụ thì “oan cho mình quá”.(Lần đầu con gặp Thầy ở sân bay, Thầy nói mình là người thông suốt hết kinh điển Phật.) Trích như thế là “bức tử”. Tự dưng, khi không mình tuyên bố như vậy hay sao?

Khi đọc câu nói của mình do vị HĐ này dẫn ra, mình không biết “nên khóc hay cười!” Bởi lẽ câu nói đó, nhất định đã được nói “trong một đương cơ đặc biệt”. Nếu muốn dùng câu này để làm tỷ dụ thì, phải tuyên nói lại hết câu chuyện, không thể cắt ngang một câu rồi lấy đây để minh hoạ cho vấn đề khác. Ha ha ha ha! Chơi như thế, là ăn gian quá!

Ví dụ, có người nói: Khi nào trúng mười tấm vé số đặc biệt, sẽ tặng chú mi một tỉ xài chơi. Mai mốt chụp lấy câu “tặng chú mi một tỉ xài chơi” như một lời hứa, rồi đi đòi buộc phải đưa một tỉ mà không cần điều kiện đi kèm lời hứa, thì chỉ có nước... ăn... đòn!

Ví dụ: Khi vua A Xà Thế can tội giết cha, vị vua này ăn năn lo sợ, đến cầu Phật. Để giảm bớt tội lỗi cho A Xa Thế, Phật dạy “Tội tánh vốn không“. Nhân lời này mà A Xà Thế không mắc tội vô gián. Không thể dùng câu nói của Phật “tội tánh vốn không“ trong mọi đương cơ khác một cách khinh suất, hoặc không thể bức ngang nói rằng: “Phật dạy tội tánh vốn không“!

Ví dụ: Khi hai vị tăng phạm tội dâm sát. Đại đức Ưu Ba Ly quyết định khép hai vị tăng này vào trọng tội. Nhưng 
trong đương cơ đó, gặp Bồ Tát Duy Ma Cật. Bồ Tát thuyết nghĩa “dâm sát không tánh”. Nhờ nghĩa này mà hai vị tăng kia giác ngộ. Đây là câu nói của đương cơ, không thể bức ngang bảo rằng Bồ Tát Duy Ma Cật dạy “dâm sát không tánh!”

Ví dụ: Khi có người đến hỏi Lục Tổ Huệ Năng rằng: Phật tánh thường hay vô thường? Huệ năng bảo: “Vô thường”. Ta nói vô thường là tâm ông vô thường, nên khi ông lấy tâm này hiểu về Phật tánh thì Phật tánh cũng vô thường theo. Trong đương cơ Lục Tổ nói câu trên nhằm có ý riêng, không thể kết luận Tổ dạy: “Phật tánh vô thường!”

Thì, câu mình nói với HĐ ở sân bay, cũng nhằm đương cơ. Nếu bảo rằng ở sân bay mình nói câu đó mà không kể hết nhân duyên vì sao câu đó được nói lên! Khi đọc, sẽ bị nhầm lẫn đó là câu “thậm xưng”. Những câu nói thuộc về thậm xưng, sẽ là đại kỵ trong Phật Đạo.

Vì thế trước khi nhập Niết bàn, Phật căn dặn đời sau khi kết tập kinh phải hội đủ “lục thành tựu”. Nếu không đủ sáu món này, lời kinh khi thuật lại sẽ trở thành hư dối!

Mong rằng các bạn cố gắng thông suốt điều này để tránh lỗi lầm!

30-05-2013

LÝ TỨ

Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.52 - Thuốc Công Đức

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Hiểu rõ ý nghĩa công đức, mới có được công đức. Công đức càng nhiều, thanh tịnh càng sâu...

“Thầy kính!

Mấy hôm nay con gặp nhiều chướng duyên, thử thách quá. Con luôn nhớ lời Thầy và các HĐTM để hộ trì tâm thanh tịnh.

Mới đây con nhận bài pháp Thầy cho, nhắc nhở đọc kỹ con như được Thầy tiếp sức để lên dốc, con như nhẹ nhõm!

Con xin tri ân Thầy!”

*****

Các bạn!

Hiểu rõ ý nghĩa công đức, mới có được công đức.

Công đức càng nhiều, thanh tịnh càng sâu.

Thanh tịnh càng sâu, an lạc càng lớn.

An lạc càng lớn, phiền não không hiện.

Phiền não không hiện, gọi là Niết bàn.

Chúc bạn an vui, tinh tấn! 

19-04- 2013

LÝ TỨ

Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.51 - Hoa Nở Khắp Trời

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Ngày xưa, chư Tổ chẳng những thông đạo lý mà lại thông cả văn chương thế luận. Vì thế, mới có những bộ luận “bất hủ” ra đời. Rất mong các bạn, nối gót “người xưa”, tập tành làm kệ viết văn. Biết đâu “vận hên”, lại có những “áng văn bất hủ để lại cho đời” rồi sao.

Các bạn!

Gửi đến các bạn hình ảnh một hoa mai vừa mới nở sáng nay. Mình lại ngân nga thơ của Mãn Giác Thiền Sư vậy.

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai...”
 

Ngâm hai câu thơ của người xưa, người nay cũng tức cảnh sanh tình, làm bài con cóc cho vui!
 

Thơ rằng:

“Sáng nay mai nở ba bông,
Nhìn qua nhìn lại, mấy dòng nhảy ra.
Có con ong mật bay qua,
Hi! Hi! Nó hút, chết cha cái bồng.
Nhưng mà chẳng sút cộng lông,
Cái hoa còn đó, cái bồng còn đây.
Ở đời như thể đám mây,
Bay qua bay lại chẳng chầy cái chi.
Ha! Ha! Thơ thẩn như ri,
Cháo còn chẳng có, làm gì có cơm!
Vái trời, xuân hạ thu đông,
Ngày nào cũng nở hoa lòng cho vui!”

Ngày xưa, chư Tổ chẳng những thông đạo lý mà lại thông cả văn chương thế luận. Vì thế, mới có những bộ luận “bất hủ” ra đời. Rất mong các bạn, nối gót “người xưa”, tập tành làm kệ viết văn. Biết đâu “vận hên”, lại có những “áng văn bất hủ để lại cho đời” rồi sao.

Sáng nay, uống cà phê với một vài HĐ. Đại Hủ Lô “khoe” vừa hoàn thành “tập thơ đạo” chừng 50 bài.

Nhân chuyến gặp gỡ này, mình có nói về nghĩa có, không, quyền, thiệt, chuyện ba thân cũng như hoa Ưu Đàm trong Phật đạo, mọi người lấy làm thú vị. Và, chiều nay mọi người lại yêu cầu tiếp tục. Vì thế mình mới về tới nhà, sau một chầu cà phê tưng bừng. Bèn có thơ rằng:

“Phàm nói mai, Thánh cũng nói mai”
Thơ văn lẫn kệ hiện lai rai
Người đời vui bởi năm món dục
Còn bọn chúng mình, vui “bút khai!”
 

06-2012

LÝ TỨ

Tags:

Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.50 - Chuyện Về Họ “Cù” Hay “Lý”

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Đôi nét về hai chữ Lý Tứ, tùy thời tùy cơ mà hiểu, không nên cố chấp.

Các bạn!

Mấy tháng rồi, mỗi ngày mình chuyển đến các bạn một bài TÂM PHÁP, viết đến đâu chuyển đến đó.

Giờ này Tâm Pháp viết xong, có vị HĐ gửi mấy câu hỏi làm khó, nhưng thây kệ, khó thì khó, cũng ráng trả lời vậy! 

Hỏi: Con thấy một số HĐ có người lấy họ Cù, có người họ Lý. Vậy Thầy họ gì, con họ gì hả Thầy? Xin Thầy cắt nghĩa cho con được rõ, thế nào là Lý Tứ?

Trả lời:

• Cù: Là họ bên nội, gọi theo họ cha.

• Lý: Là họ bên ngoại, kêu theo họ mẹ.

• Đặc điểm của họ Cù: Có “phong thái” của một thánh nhân, nói uốn lưỡi tám lần, chỉ cười khi gặp duyên lành, hay ăn bánh uống trà và đàm đạo với mấy lão tổ tông, không lân la cùng bọn vô văn phàm phu. Nói chung họ Cù là nghi biểu của thần thánh. Tên cúng cơm: Cù Tống Phan, tên hàng xóm thường gọi: Cù Lần Lần, có người sợ phạm húy gọi bằng Cù Tam Đao, kẻ ăn người ở trong nhà gọi là Cù lão gia, khi đàm luận gọi là Cù Tam Khẩu.

• Đặc điểm của họ Lý: Thích qua lại nơi chốn giang hồ, tay cầm đại đao. Trước và sau khi “vung đại đao” thường hay cười lớn bốn tiếng ha ha ha ha!, ít nhất một chữ ha, cao hứng cười bốn chữ ha (Ha ha ha ha!), không cười tiếng thứ năm, vì con số 5, theo thuật toán Á Đông là con số bất nhơn, không được vận hên. Bằng hữu ngoài kia thường gọi bằng: Lý Tam Đao, Lý Lão Sư, Lý Tứ, Lý Sự, Lý Luận, Lý Lẽ, Lý Do, Lý Giải, Lý Dịch, Lý Hào, Lý Quốc, Lý Số, Lý Tài, Lý Thú, Lý Thuyết, Lý Trí, Lý Trưởng, Lý Tưởng. Ôi thôi vô lượng cái tên như thế, nhớ không nổi. Người có chỉ số IQ tốt nhất, thì cũng chỉ nhớ được một phần ngàn là giỏi lắm rồi (%00...)

• Do đó, tùy theo đặc điểm nêu trên, người có đủ “tam minh lục thông” mới phân định được vị nào họ Cù, vị nào họ Lý. Giả sử, thiên hạ có nhầm chút đỉnh, “trông gà hóa cuốc” cũng không sao, chẳng mất đồng xu cắc bạc, cho nên đừng có lo!

• Ai thích Cù thì lấy họ Cù, ai thích Lý thì lấy họ Lý, chỉ cần đổi nickname là xong. Ha ha ha ha! 

 Lý Tứ: Có vô lượng nghĩa, tạm cắt một vài nghĩa nghe chơi.

a) Lý nan nhân khả đối, Tứ bất kiến thị phi: Có nghĩa về phương diện lý luận thì khó có người trên đời bì kịp, nhưng trong lòng chẳng thấy đúng sai.

b) Lý viên dung diệu pháp, Tứ thâm đạt tâm tông: Có nghĩa cả minh và liễu đều OK!

c) Lý bất nhơn số một, Tứ đạo nghĩa số hai: Có nghĩa vung đao thứ nhất chém cái đầu ngu, vung đao thứ hai biến thành kẻ trí.

d) Lý cù cù cù lần, Tứ ha ha ha lợi: Có nghĩa lão họ Lý trông rất rất cù lần, nhưng khi cười từ ba đến bốn tiếng thì lợi lớn phát sinh.

Trên đây chỉ là đôi nét về hai chữ Lý Tứ, tùy thời tùy cơ mà hiểu, không nên cố chấp.

06-06-2012

LÝ TỨ

Tags:

Họ LÝ

Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.49 - Khẩu Quyết “Đệ Nhị Đao”

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Nguyên lý Lý Gia đao pháp: Đao thứ nhất: Học chiêu thức, gồm lý luận và thế miếng. Đao thứ hai: Lên sàn đấu, hạ đối phương, chứ không phải ngồi đó mà lý luận, lý luận xong “xịt máu mồm”.

Như mây bay trên trời
Không đẹp cũng không xấu
Người có trí hãy tìm
Cái đẹp, trong cái đẹp.
Vì lợi ích muôn loài
Vì an vui tứ chúng
Vì sanh tử chẳng thật
Nên mây cũng không thật.
Không thật nhưng có vui
Thường cho nhiều lợi ích
Nơi không thật thành thật
Cái người trí cần tìm!
 

Nguyên lý Lý Gia đao pháp:

 Đao thứ nhất: Học chiêu thức, gồm lý luận và thế miếng.
 

 Đao thứ hai: Lên sàn đấu, hạ đối phương, chứ không phải ngồi đó mà lý luận, lý luận xong “xịt máu mồm”.
 

Cùng các bạn!
 

Mình vừa đọc một đoạn sớ Tâm Pháp của Quỳnh, đây chỉ là đoạn văn nháp nhưng rất hay, mình thật vui và cao hứng. Chỉ một thời gian ngắn tìm hiểu Phật Pháp, sức kiến giải và kiến thức của Quỳnh tăng lên đáng kể. Đúng là Phật Pháp vi diệu, nếu học tập có phương pháp. 

Điều này làm mình nhớ lại cách đây khoảng 20 năm, lúc đó mình cũng tập sớ giải kinh Lăng Già, bản sớ khoảng trên 600 trang. Nhờ công việc này mà mình trưởng thành nhiều mặt, từ kiến thức đến suy luận rồi trình bày vấn đề. Rất tiếc qua nhiều năm tháng “vật đổi sao dời” do yếu tố khách quan, bản sớ này hiện nay không còn.

Không ngờ bây giờ, một số bạn cũng tập sớ và giống mình hồi trước. 

Phép học đao thứ hai, cái cần nhất là khối lượng kiến thức, khả năng quan sát tư duy, cách lập luận cũng như trình bày vấn đề. Những điều này rất quan trọng, thiếu các yếu tố nói trên, rất khó bước qua cửa thứ nhất trong bốn cửa của tầng hai. Mình tạm gọi là “một chiêu bốn thức”, có nghĩa phải hoàn thành bốn giai đoạn của đoạn đường này.

Lúc nào thuận tiện, mình sẽ trình bày bốn giai đoạn này, và tập sớ chỉ là giai đoạn đầu.

Vì thế, nếu sớ được một bản văn thì, khả năng tiếp thu đao thứ hai rất dễ. Chính vì điều này mà người xưa hay sớ kinh là vậy, pháp sớ gần như môn học bắt buộc.

Sớ thành thạo mới có thể viết luận và giảng kinh.

Để thành tựu đao pháp thứ hai, rất mong các bạn tập sớ. Chỉ có làm như vậy, mới đáp ứng được những yêu cầu đòi hỏi khắt khe của “đệ nhị đao”. 

12-2011

LÝ TỨ

Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.48 - Bốn Bệnh Của Viên Giác

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Muốn thể nhập Viên giác của chư Phật, người học tập giáo pháp phải thông qua con đường giác ngộ. Chứ không phải đi trên 4 con đường nhậm, tác, chỉ, diệt. Những ai sử dụng một trong bốn con đường nêu trên với mong cầu mình có cơ may thể nhập Viên giác của chư Phật. Phật đạo gọi đó là “bệnh”.

Các bạn!

Vừa rồi, Ban quản trị đã nhận được một số thắc mắc của bạn đọc Huỳnh Tâm ở Lâm Đồng!

Nội dung các thắc mắc như sau:

“Con chào Thầy và Ban quản trị năm mới ạ!

Đầu năm, con kính chúc Thầy và Ban quản trị nhiều sức khỏe và ngày càng chia sẻ thêm nhiều giáo pháp hay 
đến những ai hữu duyên ạ!

Con kính gửi Thầy câu hỏi sau:

1- Làm sao để thực hành tốt Chánh niệm mỗi ngày. Con đọc nhiều bài viết chia sẻ là khi mình ăn, mình biết là 
mình ăn. Vậy là Chánh niệm có phải không?

2- Vì sao phải thực hành Chánh niệm mỗi ngày và Lợi ích khi thực hành Chánh niệm là gì ạ?

3- Con nghe bài giảng về Kiết sử thì con biết có 4 loại bịnh là: Nhậm, Tác, Chỉ và Diệt. Vậy, khi có cảnh đến mà ta không mắc bịnh Nhậm, không để kệ nó, tức là ta nêu lên ý kiến của mình thì lúc đó ta có bị mâu thuẫn là ta không nên chấp trước, không dính mắc, không tranh chấp từ ý kiến chủ quan, cá nhân của mình không ạ? 

Và mình hiểu như thế nào về bịnh Nhậm và việc không chấp trước, không bị dính mắc vào các quan điểm cá nhân của mình với cảnh đó.

Và nếu ta không có ý kiến cá nhân từ hiểu biết được huân tập trước đó thì ta tư duy như thế nào trước trần cảnh để xã hội phát triển ạ.

4- Giác lực là gì và cách để thực hành giác lực ạ?

Con cảm ơn Thầy và Ban quản trị thật nhiều! 

30/01/2025 9:39:34 
Huỳnh Tâm - Lâm Đồng

*****

Huỳnh Tâm và bạn đọc thân mến!

Về các câu hỏi của Huỳnh Tâm. Mình xin lần lượt trả lời như sau:

- Câu hỏi số 1:

a) Làm sao để thực hành tốt Chánh niệm mỗi ngày? 

b) Con đọc nhiều bài viết chia sẻ là khi mình ăn, mình biết là minh ăn v.v... Vậy là Chánh niệm có phải không?

- Trả lời:

a) Muốn thực hành tốt chánh niệm, điều đầu tiên phải học tập chánh pháp.

Mỗi giai đoạn học tập, người hướng dẫn sẽ cho biết ở giai đoạn học tập đó, người học cần niệm (nhớ nghĩ) điều gì mới được gọi là chân chánh (chánh niệm).
 

Do, quá trình học tập Phật đạo có rất nhiều giai đoạn, mỗi giai đoạn phục vụ một mục tiêu nhất định của đạo pháp. Cho nên chánh niệm cũng thay đổi theo từng mục tiêu. Có thay đổi, mới cho ra kết quả tốt nhất đối với từng giai đoạn.

b) Như đã trình bày ở phần a. Chánh niệm của mỗi giai đoạn học tập khác nhau. Nên, việc người học ứng dụng học pháp như bạn đã liệt kê: Khi ăn biết mình ăn, khi đi biết mình đi v.v... thì, đây chỉ là một học pháp trong nhiều học pháp. Học pháp này nhằm giúp người học “không bị tán tâm” trong bước đầu đến với giáo pháp.

Nhờ “không tán tâm”, từ đây vị ấy có thể “nhất tâm tiếp nhận giáo pháp” một cách tốt nhất.

- Câu hỏi 2:

a) Vì sao phải thực hành Chánh niệm mỗi ngày? 

b) Lợi ích khi thực hành Chánh niệm là gì?

- Trả lời:
a) Thực hành chánh niệm mỗi ngày để người học không bị “tà niệm” hoặc “tạp niệm” chen vào tâm thức phá hỏng kết quả học tập. Giống như người dùi cây lấy lửa, chỉ cần vài giọt nước (tà niệm, tạp niệm) rơi vào, việc dùi cây không thể cho ra lửa.

b) Xem trả lời phần a.

- Câu hỏi 3:

a) Con nghe bài giảng về Kiết sử thì con biết có 4 loại bịnh là Nhậm, Tác, Chỉ và Diệt. Vậy, khi có cảnh đến mà ta không mắc bịnh Nhậm, không để kệ nó, tức là ta nêu lên ý kiến của mình thì lúc đó ta có bị mâu thuẫn là ta không nên chấp trước, không dính mắc, không tranh chấp từ ý kiến chủ quan, cá nhân của mình không ạ? 

b) Và mình hiểu như thế nào về bịnh Nhậm và việc không chấp trước, không bị dính mắc vào các quan điểm cá nhân của mình với cảnh đó.

c) Và nếu ta không có ý kiến cá nhân từ hiểu biết được huân tập trước đó thì ta tư duy như thế nào trước trần cảnh để xã hội phát triển ạ.

- Trả lời:

a) Đây là 4 bệnh của người muốn “thể nhập Viên giác của chư Phật” chứ không phải bệnh của người bình thường sống hoặc ứng xử ở đời.

Nói khác hơn, muốn thể nhập Viên giác của chư Phật, người học tập giáo pháp phải thông qua con đường giác ngộ. Chứ không phải đi trên 4 con đường nhậm, tác, chỉ, diệt.

Những ai sử dụng một trong bốn con đường nêu trên với mong cầu mình có cơ may thể nhập Viên giác của chư Phật. Phật đạo gọi đó là “bệnh”. (Xem kinh Viên Giác) 

b) Bệnh nhậm là bệnh mặc kệ. Người mắc bệnh này không có ý chí tiến thủ, phó mặc sự đời ra sao thì ra, không chịu học tập, không chịu thay đổi, không chịu dấn thân.

Người học tập giáo pháp nếu mắc phải bệnh này thì, không thể thể nhập Viên giác của chư Phật. Vì rằng, cảnh giới Viên giác không do mặc kệ mà thành.(Kinh Viên Giác)

c) Người giác ngộ, tuỳ vào mức độ thành tựu, trên hành trình thể nhập Viên giác, người ấy sẽ được khai mở nhãn quan để lần lượt thấy được bản chất của thân, tâm và thế giới từ cạn đến sâu theo từng loại nhãn quan đã được khai mở.

Nhờ nhãn quan đã được thay đổi, nên đối cảnh hay trong lúc tu hành, họ hoàn toàn không ứng xử, tư duy hoặc phản ứng giống như những gì mà bạn đã viết và đặt vấn đề.

Đây là lí do vì sao Phật đạo có đến 5 tầng nhận thức xảy ra trong quá trình học tập từ sơ cơ đến giác ngộ rốt ráo (ta quen gọi là ngũ nhãn). Và, có đến 4 trong 5 tầng nhận thức đó hoàn toàn không giống nhận thức thế gian (trừ nhục nhãn). Cho nên, không thể lấy việc ứng xử, tư duy, quan sát v.v... của người chưa được khai mở nhãn lực để phán xét, kết luận hoặc đánh giá về họ (về các loại nhãn quan khác).

- Câu hỏi 4:

a) Giác lực là gì?

b) Cách thực hành giác lực?

- Trả lời:

a) Giác lực là sức mạnh phát ra từ sự thấu đạt chánh pháp.

b) Người thành tựu giác lực sẽ tự biết cách vận dụng (thực hành) sức mạnh đó vào quá trình chuyển hóa tâm thức.Giống như người lái xe thành thục, sẽ tự biết cách điều khiển chiếc xe như thế nào để chiếc xe di chuyển an toàn.

Hy vọng, những trả lời vừa rồi có thể giúp Huỳnh Tâm và bạn đọc có cái nhìn khái quát về những gì mà Huỳnh Tâm thắc mắc. 

Chúc mọi người an vui, tinh tấn!

Rất mong nhận được những câu hỏi lí thú và bổ ích từ mọi người.

01/02/2025

LÝ TỨ

Tác Phẩm Lý Tứ

CBL.47 - Làm Thế Nào Để Thanh Tịnh Bất Động Trở Thành Thường!

MB 857 Lý Diệu Sinh 23.08.2025

Để giúp trạng thái này không bị mất. Bạn cần phải nỗ lực tinh tấn học tập, đến khi nào giác lực mà bạn đang có biến thành định lực rồi huệ lực và thành tựu giải thoát lực thì, với lực ấy, cho dù hoàn cảnh nào, thân nghiệp ra sao trạng thái thanh tịnh, bất động cũng không mất.

Các bạn!

Mùng một Tết, mình nhận được thắc mắc của bạn đọc Như Thị ở Quảng Ngãi. Đây là thắc mắc từ bạn đọc gửi về chuyên mục sớm nhất năm Ất Tỵ (người thứ nhì thắc mắc của năm 2025).

Nội dung các câu hỏi như sau:

“Kính Thầy cùng HĐ Lý Gia! Còn vài mươi tiếng đồng hồ nữa thôi đã bước sang năm mới Ất Tỵ. Con kính chúc đại gia đình Lý Gia năm mới an lành, sức khoẻ, thành tựu những điều tốt đẹp trong những điều tốt đẹp.

Kính Thầy! Con vừa khỏi bệnh cảm cúm sau mấy ngày nằm trên giường. Sau những ngày mệt lả người, con mới thấu hiểu và thấm nhuần lời dạy “thân là vô thường”. Dù thân rất mệt, nhưng trong lòng con vô cùng an ổn. Sau khi khỏi bệnh, đi làm lại thì trạng thái ấy càng sung mãn hơn, một trạng thái an yên, bất động, nhẹ nhàng. Cứ như vậy, trạng thái này kéo dài đến mấy ngày. Vừa chạy xe trên đường con vừa thốt lên “đây mới thật sự là tâm”. Lúc ấy lòng con vui sướng vô cùng.

Cũng giống như những lần trước, vài hôm thì trạng thái tâm đó dường như không còn nữa. Con quan sát thấy khi nào thân này tàn tạ, hay có chuyện bất như ý thì trạng thái thanh tịnh, an lạc bất động mới hiện. Còn bình thường, cố tìm cũng chả thấy.

Với trạng thái tâm như thế này, con có vài tư duy xin Thầy chỉ dạy:

1- Vì sao tâm con lại không thường được như vậy.

2- Thế nào gọi là quả vị? Quả vị có phải là do tu chứng hay không? Quả vị là thường hay vô thường?
 

3- Đối với hàng tại gia, làm thế nào để tâm này luôn luôn trong trạng thái thanh tịnh, bất động?
 

Con cảm ơn Thầy chỉ dạy!”

28/01/2025 14:08:33 
Như Thị - Quảng Ngãi 

*****
 

Như Thị và bạn đọc thân mến!

Lời đầu tiên, xin chúc mừng Như Thị đã vượt qua thân bệnh.

Về các thắc mắc, mình xin lần lượt trả lời như sau:

- Hỏi:
 1- “Vì sao tâm con lại không thường được như vậy”.

- Trả lời:

Như những gì Như Thị mô tả trong và sau bệnh. Theo mình thì, đây là một trong những “hiện tượng tốt” đối với người học tập giáo pháp.

Hiện tượng này thường xuất hiện với người có thời gian dài công phu (có thể là thiền định), hoặc những người học tập chánh pháp có giác lực tốt, nhưng định lực và huệ lực chưa hoàn hảo nên không thể thành tựu giải thoát lực.

Để giúp trạng thái này không bị mất. Bạn cần phải nỗ lực tinh tấn học tập, đến khi nào giác lực mà bạn đang có biến thành định lực rồi huệ lực và thành tựu giải thoát lực thì, với lực ấy, cho dù hoàn cảnh nào, thân nghiệp ra sao trạng thái thanh tịnh, bất động cũng không mất.

- Hỏi:

2- “Thế nào gọi là quả vị? Quả vị có phải là do tu chứng hay không? Quả vị là thường hay vô thường?”

- Trả lời:

a) “Thế nào gọi là quả vị?”

* Quả vị là kết quả của một giác ngộ; Kết quả một giai đoạn, hay một quá trình học tập giáo pháp.

b) “Quả vị có phải là do tu chứng hay không?”

* Quả vị có thể do giác ngộ mà được; Có thể học tập để thay đổi nhận thức mà thành; Có thể do tu chứng mà có.

c) “Quả vị là thường hay vô thường?”

Quả vị cũng thường cũng vô thường, cụ thể:

* Các quả vị trước Vô Thượng Bồ Đề (Phật Quả) là thường với thế gian, nhưng vô thường đối với Vô Thượng Bồ Đề.

* Vô Thượng Bồ Đề Quả mới được coi là thường đối với mọi cảnh giới.

- Hỏi:

3- “Đối với hàng tại gia, làm thế nào để tâm này luôn luôn trong trạng thái thanh tịnh, bất động?”

- Trả lời:

Để tâm luôn thanh tịnh, bất động. Quả vị hay cảnh giới đạt được phải là quả vị của những người chứng rốt ráo Diệt Đế trở lên. Tối thiểu phải là: A La Hán của Thanh Văn Thừa, Bích Chi Phật của Duyên Giác Thừa, Bất Động Địa của Bồ Tát Thừa.

Hy vọng, những trả lời vừa rồi có thể giúp Như Thị và bạn đọc nỗ lực, tinh tấn hơn nữa để đạt thành sở nguyện. Năm mới Ất Tỵ, chúc mọi người an vui, tinh tấn, thành ở đời, đạt ở đạo!

Rất mong, nhận được những câu hỏi bổ ích và lí thú từ các bạn.

30/01/2025

LÝ TỨ

Subscribe to