Viết Tiếp Câu Chuyện Hạnh Phúc Tìm Ở Đâu?
Trên đời này, chỉ có nơi nào không có giáo pháp của Cù Đàm, nơi nào không có đệ tử của Cù Đàm giác ngộ !!! Nhất định ở đó, là nơi cất giấu hạnh phúc mà loài người vĩnh viễn không thể tìm thấy !!!

Các bạn !!!
Chiều nay đọc được câu chuyện hay có tên HẠNH PHÚC TÌM Ở ĐÂU do Ong Lững Mật đăng trên trang cá nhân !!! Đây đúng là câu chuyện hay, không muốn nói là rất hay và thấm thía !!!
Nhưng, sau khi đọc xong phần hiến kế của bọn yêu tinh... Mình cảm thấy tiếc tiếc cho câu chuyện !!! Thế là Lão Lý cao hứng muốn viết tiếp phần 2 để hiến kế giúp bọn yêu tinh tìm ra chỗ giấu hạnh phúc mà nhất định con người vĩnh viễn sẽ không tìm thấy !!!
Mình tạm đặt câu chuyện thành hai phần !!!
Phần I: Câu chuyện gốc !!!
Phần II: Do Lão Lý thêm vào !!!
11/09/2020
LÝ TỨ
HẠNH PHÚC TÌM Ở ĐÂU
Phần I: (Câu chuyện gốc)
Ngày xưa, có lần “tập đoàn” yêu tinh họp nhau lại để lên kế hoạch làm hại con người.
Một yêu tinh nói:
- Chúng ta nên giấu một thứ gì đó quý giá của con người, nhưng giấu cái gì bây giờ?
Sau khi suy nghĩ, một yêu tinh nói:
- Biết rồi, hãy lấy đi hạnh phúc của họ, họ sẽ ngày đêm phải khổ sở, u uất. Nhưng vấn đề là giấu nó ở đâu bây giờ? Phải giấu ở nơi nào mà họ không tìm được!
Một yêu tinh cho ý kiến:
- Thử quẳng nó lên đỉnh một ngọn núi cao nhất của thế giới xem!
Nhưng ý kiến đó bị phản đối ngay:
- Không được! Con người rất khỏe mạnh, chuyện leo núi có nhằm nhò gì đâu.
Một yêu tinh khác lại có ý tưởng:
- Vậy ta giấu nó xuống vực biển sâu nhất nhé?
Các yêu tinh lại đồng loạt phản đối:
- Không, con người rất tò mò. Họ sẽ tạo ra những chiếc tàu hiện đại để xuống tận đáy biển. Rồi tất cả mọi người cũng sẽ biết.
Một yêu tinh nhỏ tuổi đứng lên:
- Hay để nó ở một hành tinh khác?
Nhưng một yêu tinh lớn tuổi đáp:
- Không được, con người rất thông minh. Càng ngày họ càng thám hiểm nhiều hành tinh đấy thôi.
Bầy yêu tinh lại im lặng suy nghĩ. Chợt một yêu tinh già lụ khụ đưa ra ý kiến:
- Tôi biết ta nên giấu hạnh phúc ở đâu rồi! Hãy giấu nó ở chính bên trong con người. Đa số con người đều luôn cố gắng lùng sục hạnh phúc ở khắp mọi nơi và bao giờ cũng thấy người khác hạnh phúc hơn mình. Bản thân họ thì chẳng bao giờ tự tìm hiểu chính mình. Giấu ở đó thì con người chẳng bao giờ tìm thấy đâu!
Tất cả yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này. Và kể từ đó, rất nhiều người mải mê đi tìm hạnh phúc mà không biết nó đã tồn tại ngay trong tâm hồn mình!
(Sưu tầm) !!!
Phần II: (Lão Lý viết thêm)
Cả bọn yêu tinh đang hò reo, tán dương diệu kế của yêu tinh già...Bất chợt tên yêu tinh trưởng lão từ bên ngoài bước vào, lên tiếng:
- Chuyện gì mà các người ồn ào như cái chợ thế ???
Một con yêu tinh có bộ dáng thông thái trong đám yêu tinh kể lại toàn bộ sự việc !!! Tên yêu tinh trưởng lão lên tiếng !!!
- Các người chỉ biết một mà không biết hai !!! Cái được gọi là diệu kế của các ngươi, chỉ có thể gạt được bọn phàm phu tục tử, chứ làm gì có thể gạt được bọn đệ tử của Cù Đàm !!! Ta biết, từ ngày Cù Đàm xuất hiện trên thế gian, đưa ra học thuyết ba thừa...Bọn ba thừa không chạy ra bên ngoài, chỉ quay vào bên trong lùng sục tu hành !!! Vì thế, cái kế giấu hạnh phúc bên trong con người của các ngươi chẳng khác chi “lạy ông tôi ở bụi này”, kế này không hoàn hảo !!!
Cả bọn yêu tinh lại nhốn nháo !!!
- Trưởng lão có cao kiến gì không ???
Yêu tinh trưởng lão cất giọng ôn tồn !!!
- Cao kiến thì không !!! Nhưng ta có một kế mọn, nếu làm theo nhất định bọn đệ tử Cù Đàm cho dù có chứng thánh cũng bó tay !!! Kế mọn là thế này !!! Con người thường tâm đắc với câu nói: “Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất” !!! Theo ta, bây giờ chúng ta sử dụng chiêu “gậy ông đập lưng ông”, tức chúng ta giấu hạnh phúc của loài người nơi khổ đau nhất, nhất định con người sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến, vì thế chúng sẽ không tìm ra !!!
Tất cả yêu tinh đều nhất trí với giải pháp này !!! Một lần nữa, chúng tán dương diệu kế của yêu tinh trưởng lão !!!
Thình lình, con yêu tinh giáo chủ đi công chuyện về tới !!! Nó cũng hỏi đám yêu tinh như những gì con yêu tinh trưởng lão đã hỏi trước đó !!! Và cũng được một con yêu tinh dáng vẻ thông thái kể lại toàn bộ câu chuyện !!!
Con yêu tinh giáo chủ cất tiếng !!!
- Kiến văn của các ngươi quả là quá tầm thường !!! Các ngươi không biết, đệ tử Cù Đàm đâu chỉ có ba thừa mà bọn chúng có thêm nhất thừa !!! Bọn này trí tuệ siêu việt, với phương châm “phiền não tức bồ đề, đau khổ tức niết bàn” !!! Cái được gọi là diệu kế của các ngươi chỉ làm trò cười cho bọn nhất thừa !!! Kế này không được !!! Quyết chắc thất bại !!!
Bọn yêu tinh lại nhốn nháo !!!
- Giáo chủ thần thông quảng đại !!! Xin giáo chủ chỉ cho chúng đệ tử cách giấu hạnh phúc mà con người vĩnh viễn không tìm thấy !!!
Tên yêu tinh giáo chủ khoát tay ra dấu cho bọn yêu tinh im lặng, rồi dõng dạc nói !!!
- Chỉ có một nơi giấu hạnh phúc, vĩnh viễn con người không thể tìm ra !!! Các ngươi biết nơi đó là ở đâu không ???
- Cả bọn im lặng !!!
Tên giáo chủ yêu tinh ra vẻ trịnh trọng, rồi cất tiếng với giọng đầy quả quyết !!!
- Theo ta !!! Trên đời này, chỉ có nơi nào không có giáo pháp của Cù Đàm, nơi nào không có đệ tử của Cù Đàm giác ngộ !!! Nhất định ở đó, là nơi cất giấu hạnh phúc mà loài người vĩnh viễn không thể tìm thấy !!!
Cả bọn yêu tinh mở cờ trong bụng, chúng lại hò reo !!!
- Giáo chủ hai muôn năm !!!
- Giáo chủ ba muôn năm !!!
- Giáo chủ bốn muôn năm !!!
- Con người chỉ biết có...muôn...năm !!!
Viết xong: 00 giờ 30 phút 12/09/2020
TẶNG HĐ LÝ GIA
LÝ TỨ
Mưu Sinh Thoát Hiểm
Ba Tam Muội Môn là ba kỹ năng toàn bích... Người sở hữu ba kỹ năng này, bất luận ở đâu trong ba cõi, đều có thể tự mình nhắm mắt hô biến, mở mắt ra Nát Bàn hiện tiền....

Các bạn !!!
Gần hai năm, sau khi hoàn thành cuốn ANH LẠC LUẬN 2 (2018), không có thì giờ đọc lại !!!
Khuya nay, vô tình đọc được bài NGƯ TIỀU VẤN ĐÁP do Lý Ca Ca đăng lại trong Lý Gia... Thấy bài viết ngộ ngộ, vui vui, tửng tửng nhưng có lí... Mới sực nhớ mình còn cuốn ANH LẠC LUẬN - TẬP 2 (1008 trang) chưa xuất bản chính thức cũng như chưa có cơ hội giới thiệu đến mọi người !!!
Thử đọc lại một số bài viết trong đó, cảm nhận đầu tiên: “Không ngờ có quá nhiều đề tài Phật đạo đã được triển khai cho HĐ Lý Gia, nhưng vẫn còn cất trong kho...Kể ra cũng tiếc thật” !!!
Xin giới thiệu đến mọi người, đoản văn NGƯ TIỀU VẤN ĐÁP (trích từ TRÒ CHƠI TRÍ TUỆ 2018/02), một trong những bài viết từ cuốn ANH LẠC LUẬN Tập 2 !!!
10/09/2020
LÝ TỨ
NGƯ TIỀU VẤN ĐÁP - LÝ TỨ - TRÍCH ANH LẠC LUẬN II - 19/01/2018 !!!
Hỏi:
Một người bị lạc trong rừng sâu, toàn độc trùng thú dữ, cây trái ăn vào tử nhiều hơn sanh, nguồn nước ô nhiễm nặng đến lông gà còn phải chìm... Xin hỏi, một người với đời sống thiện lương, chí tâm tu hành, có thể tồn tại giữa khu rừng quái ác này không ???
Trả lời:
Bị lạc trong khu rừng quái ác như vậy... Kẻ thiện người ác, người thiểu dục kẻ đa dục, người xuất gia kẻ tại tục, người hiền lương kẻ gian ác, người giàu kẻ nghèo, người mạnh khoẻ kẻ ốm yếu, người cầu Phật kẻ cầu Chúa, người ăn chay kẻ ăn mặn, đạo Ta đạo Tây...vv... Đều chết ráo nạo !!! Tất cả đều phải chết, chết sạch sành sanh, chết không chừa một mống, chỉ có thời gian, chết sớm hay muộn khác nhau mà thôi !!!
Hỏi:
Như vậy, muốn tồn tại tạm thời trong khu rừng quái ác, chờ ngày thoát ra... Hạng người nào mới có thể làm được điều này ???
Trả lời:
Muốn tồn tại tạm thời trong khu rừng đó, chờ ngày thoát ra, chỉ có những người được trang bị đầy đủ kiến thức về mưu sinh và thực hành nhuần nhuyễn kỹ năng thoát hiểm... Cơ may, hạng này có thể thoát ra khỏi khu rừng kia đến chín phần, trừ người quá xui xẽo “ra ngõ gặp đàn bà” thì mới bỏ thây !!!
Hỏi:
Kiến thức mưu sinh, kỹ năng thoát hiểm tác dụng của nó như thế nào ???
Trả lời:
Kiến thức mưu sinh dùng vào việc tạm thời tồn tại... Kỹ năng thoát hiểm dùng vào việc tìm ra con đường tốt nhất để mau chóng rời khỏi khu rừng !!!
Hỏi:
Chúng sanh trong đời, giống như người lạc giữa rừng mê ba cõi, với đầy đủ hiểm nguy của lậu hoặc, tâm thức bị nhiễm ô nặng nề... Xin hỏi, Phật đạo có dạy cho người kiến thức mưu sinh và kỹ năng thoát hiểm để tạm thời tồn tại, rồi sau đó tìm đường thoát ra khỏi rừng rậm u mê ba cõi hay không ???
Trả lời:
Có !!! Có đầy đủ, cả kiến thức mưu sinh và kỹ năng thoát hiểm... Người không biết những kiến thức này, ngồi đó mà dụng công, dụng công bằng cách nào đi nữa mà thiếu hiểu biết, trước sau cũng chết, chết vì U Mê Lâm... Những kẻ như vậy, còn lâu mới có thể thoát ra khỏi Hư Vọng Lâm, Kiến Trù Lâm, Tam Độc Lâm để đến được Chơn Minh Địa !!! Vì thế người xưa mới nói một câu lãng xẹt, nhưng ngẫm lại cũng có chút lý lẽ của nó, câu đó là: “Chay cũng chết, mặn cũng chết, chỉ kẻ có trí là...không...chết !!!” Ha ha ha ha !!! Phật đạo được gọi là Đạo Trí Tuệ cũng tại bởi cái lý do...lãng...xẹt...này !!!
Hỏi:
Xin cho biết, kiến thức mưu sinh, giúp tạm thời tồn tại trong ba cõi, gồm những hiểu biết chủ yếu nào ???
Trả lời:
“Ba cõi duy tâm”... Trí tuệ bị trúng độc là do: Sáu căn ăn bậy ăn bạ, ăn không chừa không đẽo... Ăn tạp riết, tâm bị nhiễm ô rồi chết queo... Đạo tâm, chơn tâm gì gì đó chết theo là do nhiễm phải những quan niệm đảo điên của thế gian, lâu ngày hình thành ung bứu sáu thức... Giống như người uống rượu thường xuyên, uống bằng cái miệng mà cái gan bị cổ trướng... “Quýt làm cam chịu”, nhân quả ba cõi bị loạn thị, nên anh này uống mà anh kia hưởng !!!
Muốn tồn tại tạm thời ở ba cõi hung dữ hữu lậu này, Phật đạo đề ra Tam Vô Lậu Học còn gọi là ba học pháp Vô Lậu... Đây là phép đối trị, đau đâu gãi đó... Muốn không chết vì độc phải biết khử độc... Muốn không tan xác vì hữu lậu, phải dùng phép Vô Lậu để trấn ếm... Tam Vô Lậu là Đại Thần Chú, là Đại Minh Chú, là Vô Đẳng Đẳng Chú năng trừ độc tố hữu lậu, chơn thiệt bất hư !!! Trì thứ chú này, độ nhất thế khổ ách trong rừng rậm ba cõi... Giống như người vào rừng sâu tìm trầm, để khỏi bị sơn lâm chướng khí làm hại, người đó miệng ngậm cục ngải... Người xưa gọi là “ngậm ngải tìm trầm”, không ngậm thứ này mà “ngậm tầm bậy tầm bạ” ở nơi rừng thiêng nước độc mà không...banh...xác mới là chuyện...loạ... !!!
Tam Vô Lậu Học gồm:
- Giới vô lậu: Sáu căn không ăn tạp... Sáu trần được giải độc... Sáu thức êm ru bà rù !!!
- Định vô lậu: Thú dữ độc trùng, sơn lâm chướng khí, hữu lậu nhiễm ô, Ma Ba Tuần gặp thứ định này, trên trán hiện ba nếp nhăn, rụt đầu thè lưởi, lắc đầu buồn bã, ngao ngán bỏ đi !!!
- Tuệ vô lậu: Tuy đang ở trong rừng u mê tối tăm, nhưng do có giới và định vô lậu, nên tâm trí sáng suốt như kính viễn vọng không gian Húp Bồ (hubble), quan sát rõ mọi thứ chung quanh... Từ đó, ứng dụng kỹ năng thoát hiểm để về nhà với...vợ... con mà không mất một...sợi...lông !!!
Đại khái, Tam Vô Lậu Học của Phật đạo là loại Vô Đối Ngải, nó là hàng quý hiếm, đầy đủ tính năng ba trong một theo lý thuyết: “Cái này có nên cái kia có...”. Người tu hành, ngậm thứ này trong miệng khi lạc vào rừng rậm u mê ba cõi thì “vạn tà bất xâm”... Ăn trái độc như uống Ensure, bị độc trùng cắn như gải đúng chỗ ngứa, hít phải sơn lâm chướng khí như con nít thổi bóng cười, gặp cọp dữ rắn độc như trúng số độc đắc Vietlott... Nói chung, đây là loại “bất khả tư nghì ngải” !!! Ha ha ha ha !!!
Hỏi:
Mưu sinh giữa ba cõi, Tam Vô Lậu Học là số zách... Còn kỹ năng thoát hiểm thì Phật đạo dạy những kỹ năng gì ???
Trả lời:
“Thiên cơ bất khả lậu”... Cái này mà nghe xong, sẽ giảm kỷ chớ chẳng phải chuyện chơi !!!
Hỏi:
Trong trường hợp nào thiên cơ này mới có thể...khả...lậu ???
Trả lời:
Chỉ có những người đã được ơn trên làm phép “Đoạn Mê Khai Giác”, chừng ấy nghe rồi chẳng những không giảm kỷ mà còn sống dai nhách, sống dai như đỉa chứ không vừa... Ngoài ra, không có trường hợp ngoại lệ !!!
Hỏi:
Xin thưa có thể vị tình riêng, mà tiết lộ một chút thiên cơ được chăng ???
Trả lời:
- Được !!! Dư sức được !!! Nếu không ớn chè đậu cái vụ giảm kỷ ???
- Thề quyết không ớn !!! Đội bóng ta mà đã không ớn Syria thì chẳng còn ớn thằng nào con nào nữa... Vs ráo trọi !!! (Vs: Tiếng La Tinh, viết tắt của chữ Versus, có nghĩa đối kháng, đối lập, chơi tới gáo... trong thể thao) !!!
- Như vậy, hãy nghe đây, không hối hận chớ !!!???
Người lạc trong rừng sâu, nếu không bỏ mạng, thì phải tức tốc lóp ngóp bò dậy tìm đường thoát ra khỏi cái chốn khỉ ho cò gáy này... Có ba nguyên tắc khi đứng dậy và bước đi:
- Nguyên tắc một: Xác định điểm đứng... Nếu có smartphone thì bật định vị toàn cầu GPS... Nếu có bản đồ quân sự thì sử dụng phép chiếu GAUSS hay UTM để xác định toạ độ... Ha ha ha ha !!! Mà ba cõi chưa có bản đồ, nên mấy thứ này miễn bàn... Trong trường hợp này, hãy dùng Tam Muội Môn thứ nhất để xác định điểm đứng và phương giác di chuyển kế tiếp, gọi là TAM MUỘI CÓ GIÁC CÓ QUÁN... Giác là tìm điểm đứng, quán là tìm hướng di chuyển !!!
- Nguyên tắc thứ hai: Sau khi có được điểm đứng, và có được phương giác di chuyển... Người này cứ một lèo đi tới... Ví dụ: Đi thẳng phương giác 2800... Về trái phương giác 1200... Đi cho lẹ, đi bằng chân cứng đá mềm, đi không do dự... Kỹ năng này, Phật đạo gọi là TAM MUỘI KHÔNG GIÁC CÓ QUÁN... Đây là kỹ năng thứ hai, giúp người ra khỏi ba cõi khổ một cách chắc cú !!!
- Nguyên tắc thứ ba: Khi nào thấy phương Đông có dấu hiệu mặt trời mọc, biết rằng sắp ra khỏi U Mê Lâm, phía trước là Chơn Minh Địa... Cứ nhắm mắt nhắm mũi, cắm đầu cắm cổ chạy riết về phía ấy mà không cần nghĩ ngợi gì... Khi nào hỷ lạc sung mãn nhất, mở mắt ra, gặp Thế Tôn đang chờ ở đấy !!! Chiêu này, Phật đạo gọi là TAM MUỘI KHÔNG GIÁC KHÔNG QUÁN !!! Hiểu chưa ???
Tóm lại, ba Tam Muội Môn nói trên, là ba kỹ năng toàn bích... Người sở hữu ba kỹ năng này, bất luận ở đâu trong ba cõi, đều có thể tự mình nhắm mắt hô biến, mở mắt ra Nát Bàn hiện tiền.... Ngoài chiêu này, sẽ không thể có một chiêu nào nữa đem ra ứng dụng mà có được may mắn là, ngay trong tức thì có thể về chầu Phật Tổ !!!
Hỏi:
Thưa, đã hiểu !!! Nhưng còn một thắc mắc !!!
Trả lời:
Thắc mắc gì ???
Hỏi:
- Vì sao nhắm mắt nhắm mũi, cắm đầu cắm cổ chạy riết... Mà không mở mắt ngẫng cao đầu...để...chạy, như mấy năm trước ta Vs ở giải Đông Nam Á ???
Trả lời:
- Ba cõi như tiên cảnh, mở mắt ra sẽ không nỡ từ bỏ nó để đến Nát Bàn (bàn cho nát bét)... Vì thế, chớ nên mở mắt !!! Lại nữa, ba cõi có mùi nước mắm Phú Quốc, phải bịt cái lỗ mũi lại mà chạy... Chớ có ngửi, ngửi nó sẽ làm say đắm...lòng...người, chừng ấy thánh cũng thành phàm !!! Chớ có dại !!!
Hỏi:
Còn gì nữa không ???
Trả lời:
Chấm hết !!!
Chuyện Bên Lề - Số 81 - 120
Không Hốt Rác - Không Xả Rác
Phật pháp ra đời, công việc đầu tiên là giúp cho người tu hành hết điên đảo !!!

Các bạn !!!
Câu chuyện xảy ra cách đây hơn tám năm !!! Lúc ấy có một vị HĐ vừa làm môn đệ Lý Gia !!! Theo thông lệ, sau lễ nhập môn, cả bọn kéo nhau ra quán cà phê làm một chầu để các HĐ mới có cơ hội “trút bầu tâm sự” !!!
Nhân lúc HĐ mới xả bầu tâm sự, đây cũng là đương cơ tốt nhất để mình định hướng cho vị ấy tu tập bước đầu !!!
Sau khi nghe vị ấy trình bày, mình nhận ra trong bụng vị này chứa quá nhiều thứ, từ Phật pháp đến thế pháp, nhưng không thứ gì xài được !!! Thế là trong đương cơ, mình cao hứng thuyết đề tài: Muốn trở thành người văn minh, không đem rác về nhà và không xả rác nơi công cộng !!!
Không ngờ sau bài thuyết, tâm vị ấy dừng lặng !!! Thấy “thời cơ đã đến”, mình dùng chiêu “Cách sơn đả ngưu” giúp bạn ấy “khai thiên nhãn”, nhận rõ mặt “những người khách không mời từ xa” và đánh bại kẻ thù vô hình, đưa đến giác ngộ !!! Giống như hồ nước không bị vẩn đục, việc còn lại chỉ là: Giúp cho người mắt sáng thấy ra những gì dưới đáy hồ mà không cần kẻ kia lội xuống nước !!!
Câu chuyện xin kể vắn tắt như sau: (không thể kể rõ những chi tiết trong câu chuyện, vì đối đáp từ một đương cơ có quá nhiều...lắt...léo, ngôn ngữ đời thường khó thể hiện mạch lạc bằng văn viết cho một người ngoài đương cơ cảm nhận khi đương cơ đã qua rồi !!! Mong bạn đọc thông cảm) !!!
Cuộc trao đổi bắt đầu đại loại như sau !!!
Phật pháp ra đời, công việc đầu tiên là giúp cho người tu hành hết điên đảo !!!
* Thế nào là điên ???
Tâm thức con người ta giống như một cái thùng tưởng chừng như bất tận, nó có thể chứa tất cả mọi thứ trên đời !!! Và thói quen của con người là ném vào cái thùng tưởng chừng bất tận ấy bất kì thứ gì họ nhặt được trên đời khi các căn xúc đối... Từ mắt thấy, tai nghe, mũi ngửi...v..v...đến nghĩ suy !!! Giống như một người điên, với cái bị to lớn trên vai, lang thang hết nơi này đến nơi khác...Người ấy nhặt tất cả những gì mình bắt gặp trên đường từ năm này đến năm khác, từ ngày nọ sang ngày kia !!!
Người điên không tự biết hành động lặp đi lặp lại của mình là hành động của một kẻ điên !!! Và những người tỉnh táo, rất dễ nhận ra hành động ấy là hành động của một kẻ điên !!!
-............!!!!
- Thế muốn không muốn biến mình trở thành kẻ điên dưới con mắt người trí, ngay từ bây giờ bạn nên làm gì ??? Mình hỏi vị HĐ mới !!!
Vị HĐ mới suy nghĩ một hồi rồi trả lời !!!
- Muốn không trở thành người điên, ta không bỏ vào tâm thức bất kì thứ mình bắt gặp trên đời !!!
- Làm thế nào để ta không bỏ những thứ ấy vào tâm thức ???
- Phải thấy rõ những thứ mình bắt gặp trên đường là không lợi ích trong việc tu tập ???
-Vì sao biết nó không lợi ích ???
-.........!!!
-.........!!!
- Cho đến bây giờ, con nhận ra những thứ con đã nhét đầy tâm thức của mình từ trước đến nay, không giúp cho mình và người an vui !!!
* Thế nào là đảo:
Tâm ý con người ta thường được ví như khỉ ngựa (tâm viên ý mã) !!! Theo mình, tâm ý con người hơn cả khỉ, ngựa !!! Nó như chó hoang, chuột cống !!!
Chó hoang, chuột cống thường bới móc các thùng rác và tha những thứ rác rưởi ấy đi khắp nơi, làm vấy bẩn những nơi nào chúng có mặt !!!
Cũng giống như thế !!! Người điên kia, trong lúc rỗi rảnh, đem những thứ vô bổ mình đã nhặt được bày ra nơi đất trống, người ấy nhìn ngắm, phân tích, đánh giá, suy tư về các thứ đó, xem như chiến lợi phẩm... Rồi, bằng cách này hay cách khác khoe khoang với mọi người !!!
Con người ta cũng như thế !!! Ngày thì nhặt rác, đêm về nằm vắt tay lên trán... Bày các thứ đã nhặt được dùng ý thức phân tích, mổ xẻ, đánh giá, suy lường...v..v... Sáng ra, tụm năm tụm ba ở quán cà phê, nơi làm việc...rồi mỗi người tìm cách khoe khoang các thứ mình nhặt được !!! Đây là việc làm và nghĩ suy trái ngược với việc làm và nghĩ suy của người có trí, vì thế hành động này gọi là đảo !!!
-............!!!!
- Thế thì trong đời bạn có từng làm những việc vừa điên vừa đảo ấy không ???
- Thưa !!! Trước đây con thường xuyên làm những việc điên đảo như thế ạ !!!
- Muốn hết điên đảo thì người trí nên làm gì ???
-.............!!!
- Chỉ nên ban ngày không làm kẻ điên đi nhặt rác lung tung bỏ vào bị !!! Đêm về hay trong lúc rỗi rảnh không bày các thứ vô bổ ấy ra rồi suy nghĩ lung tung làm nhọc nhằn tâm ý !!!
-.............!!!
- Bạn thấy đó !!! Pháp giới bổn lai không có rác !!! Pháp giới bổn lai tự thanh tịnh !!! Chỉ vì điên đảo, người ta cứ chơi trò bày rác lung tung, bạ đâu vứt đó... Rồi quay lại với cái bị to lớn trên vai gặp gì cũng nhặt, nhặt vô tội vạ !!! Người trí muốn pháp giới trở về bản nguyên thanh tịnh vắng lặng, có nên làm những việc điên đảo ấy hay không ???
-...........!!!!
- Thưa thầy !!! Bây giờ con hiểu thế nào gọi là điên đảo rồi ạ !!!
- Ha ha ha ha !!! Thế thì, mình truyền cho bạn “mật chú” này, hãy tụng nó và quan sát tâm ý thường xuyên !!! Khi nào tụng đủ tám mươi ngàn biến, cơ hội thấy điều cần thấy sẽ đến với bạn !!! Thần chú ấy như sau:
“Úm ba la !!! Muốn làm người văn minh, không đem rác về nhà, cũng không xả rác làm mất vệ sinh nơi công cộng !!! Úm !!! Ba la ba la !!! Ummmmm !!!”
-...........!!!
Không cần tám mươi ngàn biến !!! Chỉ sau thời gian ngắn quan sát tâm ý thức... Vị HĐ này đã có cơ hội để mình “mở cánh cửa tâm” cho bạn ấy !!!
Các bạn ui !!!
Các bạn có còn nhớ câu chuyện xảy ra hơn tám năm về trước hay không ???
04/09/2020
LÝ TỨ
* CHÚ Ý !!!
Câu chuyện trên và chiêu “Cách sơn đả ngưu”, chỉ có giá trị khi đọc được tâm người đối diện và thi triển đúng thời điểm !!! Nếu sử dụng bậy bạ, sử dụng không đúng đối tượng, không đúng thời điểm..v..v...chẳng những không hiệu quả, có khi con trâu bên kia núi không chết, mà người dùng bị “sức phụt hậu” của nó làm chết queo !!! Chết nhăn răng !!! Chết mà không biết vì sao...mình...chết !!!
- HÌNH ẢNH MINH HOẠ “SỨC PHỤT HẬU ĐÁNG SỢ” CỦA VŨ KHÍ CHỐNG TĂNG !!! COPY TỪ INTERNET !!!

Giác Môn Quan Trọng Như Thế Nào?

- Hỏi
Các bạn!!! ... mình có nhận được bốn câu hỏi của bạn đọc, bạn ấy hỏi như sau:
1) Tại sao sau khi giác ngộ người tu hành phải hộ trì bằng lục Ba la mật, mục tiêu của việc hộ trì này là gì? Có phải giúp cho viên mãn hai vô sanh?
2) Trong bát nhã có nói về 18 pháp không. Thầy có thể cho biết 18 pháp không và sáu Ba La Mật có phải dùng để quán và thành tựu Ba La Mật hay không?
3) Trong bài Thầy viết về Tiêu Thổ Kháng Chiến Và Ba Hình Thái Chiến Tranh có đề cập đến nghiệp. Xin Thầy giảng cụ thể về nghiệp và cách phòng hộ cũng như làm thế nào để nghiệp, phiền não, kiết sử không hiện?
4) Việc phòng hộ nói trên là trước hay sau giác ngộ? Thuộc về giai đoạn nào của tứ đế?
(Cho Con)
- Đáp
Xin trả lời các câu hỏi của bạn Cho Con như sau:
70.1. Tại sao sau khi giác ngộ người tu hành phải hộ trì bằng lục Ba la mật, mục tiêu... là gì? Có phải giúp cho viên mãn hai vô sanh?
Trong Phật đạo có rất nhiều tầng bậc giác ngộ, mỗi tầng bậc giác ngộ đều có những mặt yếu và mạnh riêng của nó!!!
− Mặt mạnh là, đối với cảnh giới vừa giác ngộ, nó có thể giúp ta dễ điều phục tâm thức, hiểu sâu hơn ý nghĩa các pháp, đồng thời trở thành bước đệm tiến vào cảnh giới phía trước!!!
− Mặt yếu là, nếu chưa thành tựu giác ngộ sau cùng, mỗi một cảnh giới giác ngộ đều có ngưỡng chịu đựng của nó!!! ... Tu sáu Ba La Mật chính là hình thức giúp người vừa giác ngộ tăng khả năng chịu đựng, không bất ngờ trước sự việc bất như ý, tạo nên một phản ứng chuyên nghiệp...!!!
Nếu giác ngộ này thuộc cảnh giới Diệt Đế, tu sáu Ba La Mật giúp mau chóng viên mãn hai vô sanh!!!
70.2. Bát nhã nói về 18 pháp không. Thầy cho biết 18 pháp không và 6 Ba La Mật có phải dùng để quán và thành tựu Ba La Mật hay không?
Trước khi Phật tuyên thuyết rốt ráo không, người trong các đạo thế gian và xuất thế gian đã biết đến nghĩa không!!! Những nghĩa không mà họ đã biết, bị hạn chế bởi nhãn quan hay cảnh giới mà họ tiếp cận... Ví dụ như: Trong nhà không tiền bạc gọi là không, trong tâm không tham dục gọi là không, ngoài kia trời không mưa gọi là không... Có nghĩa rằng, phạm vi của các nghĩa không họ thấy như: Nội không, ngoại không, nội ngoại không, hữu vi không, vô vi không, tướng không, tánh không, đệ nhất nghĩa không, v.v... đều chưa phải tất cánh không (rốt ráo không)!!! Giống như nước đục sau khi lóng phèn, không còn tạp chất gọi là không, chứ không phải không có mầm bệnh!!!
Đối với Phật đạo, để có thể thành tựu tất cánh không, người tu hành phải thấu suốt bản chất các pháp cùng thân tâm và thế giới tự không!!!
Bát nhã chính là công cụ sau cùng giải quyết những thừa sót của các pháp không nói trên, nhằm giúp tâm thức hoàn toàn tinh sạch, gọi là rốt ráo không!!! Giống như sau khi nước đã lóng phèn, muốn khử sạch mầm bệnh, người ta dùng nhiệt để đun sôi!!!
Ở phạm vi nào đó, tu sáu hoặc mười Ba La Mật là một trong những công cụ hữu hiệu giúp người tu hành mau chóng giác ngộ rốt ráo không!!! ... Khi nào thành tựu rốt ráo không, đó cũng là lúc người tu hành viên mãn Ba La Mật tâm!!!
70.3. Thầy viết về Tiêu Thổ và Ba Hình Thái có đề cập đến nghiệp. Xin giảng cụ thể cách phòng hộ... thế nào để nghiệp... không hiện?
Nghiệp là từ ngữ biểu thị một trạng thái nhận biết nào đó khi các căn đón nhận một đối tượng bất kì!!! ... Ví dụ, nghiệp thấy, nghiệp nghe, nghiệp ngửi, nghiệp nếm, v.v...!!!
Bản chất của nghiệp không tánh!!! ... Tức trong cái thấy, cái nghe, cái biết, v.v... tự nó chẳng có tánh hữu lậu hay vô lậu!!! ... Nhưng, một khi chúng sanh mê, nghiệp thấy, nghiệp nghe... trở thành hữu lậu... Từ đó, các món hư vọng như khổ, phiền não, kiết sử, lậu hoặc phát sanh!!!
Để giúp tâm thức trở về bản chất tự không!!! ... Khổ, phiền não, kiết sử, lậu hoặc, v.v... không hiện!!! ... Người tu hành phải dùng chất liệu “Giác” để phòng hộ thấy nghe... Giống như người ta dùng phèn để lóng trong nước!!!
Sau khi dùng giác hộ trì, Giác trở thành Giác lực, Huệ lực và điểm đến sẽ là Giải thoát lực!!! ... Giải thoát lực thành tựu, nghiệp hữu lậu trở thành vô lậu, bây giờ khổ, phiền não, kiết sử, lậu hoặc tịch diệt vĩnh viễn!!! ... Kết quả sau cùng của sự hộ trì này là, thành tựu “Giải thoát Bất động”!!!
Đây là lí do vì sao, ngày xưa các ngoại đạo cũng nhận ra muốn chấm dứt phiền não, kiết sử... phải dùng các pháp hộ trì để hộ trì, cụ thể là dùng thiền định để hộ trì, nhưng rồi cuối cùng đâu vẫn hoàn đấy!!!
Từ khi ra đời, Phật đã tuỳ căn cơ, thiện xảo dùng các “Giác môn” gia vào công phu của họ... Nhờ thế, đạo Giải thoát xuất hiện trên đời!!! ... Và đây cũng là lí do vì sao một số người tu hành đời nay cũng miệt mài công phu, nhưng không được như nguyện (chính vì không có Giác môn hộ trì)!!!
Như vậy có thể hiểu: Giác môn mới chính là nền tảng cốt lõi trong việc hộ trì!!! ... Có Giác môn, công việc hộ trì mới cho ra Chánh giác!!! ... Giống như có phèn mới lóng trong nước!!!
70.4. Việc phòng hộ nói trên là trước hay sau giác ngộ? Thuộc về giai đoạn nào của tứ đế?
Người chưa giác ngộ, dùng giác hộ trì để giác ngộ!!! Người đã giác ngộ nhưng chưa phải là giác ngộ sau cùng, dùng giác hộ trì để viên mãn cảnh giới đã giác!!!
Tuỳ vào cảnh giới đã giác, mới biết chỗ giác ấy tương đương đế nào của bốn đế!!! ... Hy vọng, những trả lời vừa rồi, có thể giúp Cho Con và bạn đọc nắm vững việc hộ trì cũng như công dụng của phép tu Ba La Mật!!!
Chúc mọi người an vui, tinh tấn!!!
(03/03/2021)
Người Thợ Săn Lành Nghề

- Hỏi
Các bạn!!! ... mình nhận được một số thắc mắc của bạn TT Thanh Nhàn ở Huế, kèm những lời tâm sự tương đối dài, bạn ấy viết:
“Thưa thầy Lý Tứ,
Tôi là TT Thanh Nhàn sống tại Huế, năm nay đã 56 tuổi. Tôi vô tình biết đến trang của thầy khi xem video trên mạng, nhìn thầy trong video tôi đoán tuổi đời của thầy lớn hơn tôi.
Tôi là người thích tìm hiểu Phật pháp, là một Phật tử thuận thành vì thế lúc đầu nhìn thấy video tôi không có ý định mở ra xem, nhưng rồi không biết lý do gì khiến tôi lại tò mò muốn xem thử trong đó nói gì, tôi rất ngạc nhiên khi nhìn thấy một người tôi đã từng biết mặt phát biểu trong video đó, xem xong video tôi mới biết thầy là cư sĩ nhưng viết nhiều sách Phật giáo lại có nhiều học trò, vậy là tôi quyết định vào trang để xem thầy giảng giải thế nào.
Mấy ngày tết không làm gì cũng chẳng đi đâu, tôi đã vào trang của thầy đọc rất nhiều bài viết. Đầu tiên tôi thấy cách giải thích Phật pháp của thầy không giống những gì tôi đã từng nghiên cứu, lại thấy rất đông đệ tử xưng tụng thầy tôi có cảm giác như một hình thức lăng xê hay câu khách mà tôi đã gặp quá nhiều trên mạng. Nhưng khi xem tiếp tôi lại thấy hình như những người đó họ xưng tụng thầy bằng tấm lòng vì lợi ích từ thầy mang lại cho họ, tôi bắt đầu có chút cảm tình. Càng đọc các bài viết của thầy, tôi càng thấy thích thú và có cảm giác thầy nói đúng lại có cách giải thích rất thực tế, gần gũi, mới lạ, không giống những giải thích khó hiểu, trừu tượng, mơ hồ mà trước đây tôi đã biết.
Tôi lại càng thắc mắc khi thầy trả lời trong bài viết gần đây là không theo Nam tông, Bắc tông, Thiền tông hay một tông phái nào giống như nhiều người tu hành khác hay bản thân tôi cũng như truyền thống Phật giáo xưa nay mà tôi biết được. Tôi nghĩ một người tu hành mà không bắt đầu bằng một truyền thống, một tông phái, một pháp môn thì thật vô lý cũng giống như không có bản đồ thì làm sao mà đi? Suốt Tết đến giờ tôi suy nghĩ rất nhiều về những gì thầy viết cũng như các học trò của thầy nói rằng họ đạt được điều gì đó? Tôi nửa tin nửa ngờ không biết họ có nói thật hay không? Ai là người kiểm chứng những điều họ và thầy đã nói? Cuối cùng là thầy đi bằng con đường nào, có thật sự giác ngộ hay chưa?
Không biết những thắc mắc của tôi có làm thầy phật lòng hay không? Nếu có gì phật lòng xin thầy bỏ qua, nếu không mong thầy giải thích dùm một lời. Cảm ơn thầy!”
- Đáp
Bạn TT Thanh Nhàn thân mến!!!
Lời đầu tiên, mình xin chân thành cảm ơn bạn đã bỏ công xem video của trang và theo dõi các bài viết của mình cũng như của Huynh Đệ (HĐ) Lý Gia!!! ... Theo mình biết, trăn trở của bạn cũng là trăn trở của bao nhiêu người tìm hiểu Phật pháp hiện nay khi đọc được những điều Lý Tứ đã viết!!!
Thật ra, ngày xưa mình cũng nghĩ như thế, đã tu hành là phải theo phép tắc, truyền thống, là phải có tông môn, là phải có pháp môn, v.v...!!! ... Nhưng rồi trong quá trình dấn thân tu tập, nhất là sau khi đọc những lời cảnh báo của Phật về việc lập tông trong kinh Lăng Già, lời dạy từ kinh Kalama về truyền thống, cũng như hiểu thật nghĩa của hai chữ pháp môn là gì... Từ đó, mình đã có những suy nghĩ khác về chuyện truyền thống hay tông môn!!!
Sau thời gian dài tu tập, những huấn dụ của Phật trong kinh Lăng Già cũng như kinh Kalama, giúp mình quyết định đi theo con đường hiện tại mình đang đi...!!!
Quyết định đó là: “Chỉ đi theo con đường Phật đã vạch ra, chứ không đi theo con đường các tông phái đã đi, cũng như không theo một pháp môn nào...”!!!
Chuyện tông phái và pháp môn là như thế nào, mình và các HĐ Lý Gia cũng không bàn luận tốt xấu hay đúng sai!!! ... Vì rằng, mình và HĐ Lý Gia không ở trong đó... Nếu chỉ đứng ở ngoài, nghe lõm bõm mà bàn luận, đối với mình đây không phải là hành động của người có trí, và hành động đó cũng không thấu tình đạt lí... Vả chăng, việc luận bàn chuyện thiên hạ thị phi, không giúp ích gì cho việc tu tập của mình và HĐ Lý Gia, cho nên Lý Gia coi đây là điều đại kị... Vì thế, chúng mình chẳng bao giờ đề cập đến những việc như vậy hoặc tương tự như vậy!!!
69.1. Người tu hành mà không theo truyền thống, ... tông phái, ... pháp môn... như người đi đường mà không có bản đồ thì làm sao mà đi?
Việc này mình xin trả lời như sau:
- Về truyền thống, Kinh Kalama đã dạy:
“Này các bạn Kalama, đừng tin vì nghe truyền khẩu, đừng tin vì đó là truyền thống, đừng tin vì nghe đồn đại, đừng tin vì được ghi trong kinh điển, đừng tin vì lý luận, đừng tin vì suy diễn, đừng tin vì đã tư duy trên mọi lý lẽ, đừng tin vì dựa theo ý kiến đã được cân nhắc, đừng tin vì vị ấy có vẻ có uy quyền, đừng tin vì nghĩ rằng vị ấy là thầy của mình.
Khi nào các bạn tự mình biết rõ: Các pháp này là bất thiện; các pháp này là đáng chê; các pháp này bị người trí chỉ trích; các pháp này nếu được thực hiện và chấp nhận sẽ đưa đến bất hạnh khổ đau quý vị hãy từ bỏ chúng... Khi nào quý vị tự mình biết rõ: Các pháp này là thiện; các pháp này là đáng khen; các pháp này được người trí ca ngợi; các pháp này nếu được thực hiện và chấp nhận, sẽ đưa đến lợi lạc hạnh phúc, các ban hãy đạt đến và an trú...” (Trích kinh Kalama - Tăng Chi bộ - Chương Ba Pháp)
- Về lập tông, kinh Lăng Già đã dạy như sau:
“Lại nữa, Đại Huệ! Tất cả pháp chẳng sanh, đại Bồ-tát chẳng nên lập tông. Vì cớ sao? Vì tông tất cả tánh phi tánh, và vì nhân sanh tướng kia nên nói tất cả pháp chẳng sanh làm tông, tông kia ắt hoại. Tông kia tất cả pháp chẳng sanh, tông kia ắt hoại ấy, bởi vì tông có đối đãi mà sanh. Lại vì tông kia chẳng sanh vào tất cả pháp, vì tướng chẳng hoại chẳng sanh. Lập tất cả pháp chẳng sanh làm tông, thì thuyết kia ắt hoại. Đại Huệ! Có không chẳng sanh làm tông, tông kia vào tất cả tánh, tướng có không chẳng thể được. Đại Huệ! Nếu khiến tông kia chẳng sanh, tất cả tánh chẳng sanh mà lập tông. Như thế tông kia hoại, vì có, không tánh tướng chẳng sanh, chẳng nên lập tông. Vì năm phần luận nhiều lỗi, vì lần lượt nhân tướng khác và vì tạo tác, chẳng nên lập tông phần. Bảo tất cả pháp chẳng sanh, như thế tất cả pháp không, như thế tất cả pháp không tự tánh, chẳng nên lập tông...” (Trích Kinh Lăng Già - HT Thích Thanh Từ dịch)
- Về pháp môn: Mọi người đều biết, mỗi lời dạy của Phật đều là một pháp môn, mà Phật thì có vô lượng lời dạy!!! ... Tuỳ hoàn cảnh, tuỳ căn cơ, tuỳ địa vị, tuỳ mỗi giai đoạn tu tập, v.v... người tu hành ứng dụng một số lời dạy phù hợp để thành tựu mục tiêu trước mắt gọi là “pháp tương ưng”!!! ... Giống như qua sông dùng thuyền, leo núi dùng gậy, đường bộ dùng xe... Như vậy, pháp môn nào mới là pháp môn mà ta phải mang vác trên vai suốt cuộc đời tu tập!!!??? ... Đây là lí do vì sao, mình và HĐ Lý Gia rất linh động trong việc tu hành, mỗi một giai đoạn có cách tu tập khác nhau, không nhất thiết phải theo một pháp môn nào!!!
Theo những gì đã nêu ở trên... Việc mình không đi các con đường mà bạn và mọi người đã và đang đi là hợp lí hay không, chắc TT Thanh Nhàn không còn thắc mắc!!!
69.2. Từ tết đến giờ tôi suy nghĩ rất nhiều về những gì thầy viết cũng như các học trò của thầy nói rằng họ đạt được điều gì đó? Tôi nửa tin nửa ngờ không biết họ có nói thật hay không?
Ha ha ha ha!!! TT Thanh Nhàn ơi là Thanh Nhàn!!! Tại sao phải tin với ngờ việc mình và HĐ Lý Gia có đạt được điều gì đó hay không cho mệt xác!!! ... Dân gian có câu: “Trăm nghe không bằng thấy, trăm thấy không bằng sờ” ... Muốn biết mình và HĐ Lý Gia có đạt được điều gì đó hay không... Trân trọng kính mời bạn đến với chúng tôi!!! ... Khi đến với chúng tôi, nhất định bạn sẽ thấy... được... và... sờ... được mọi thứ như trái xoài trong lòng bàn tay!!! ... Còn bây giờ, chúng tôi có nói thật hay nói dối, bạn cũng đâu có biết!!! ... Trân trọng kính mời!!!
69.3. Ai là người kiểm chứng những điều họ (học trò thầy) và thầy đã nói?
Bạn Nhàn thân mến!!!
Trên đời này, không một ai là người kiểm chứng sự tu học của ta chính xác bằng chính bản thân ta!!! ... Chúng tôi lấy sự thay đổi bản thân làm thước đo, làm công cụ đối chứng!!! ... Và, chúng tôi cũng không mong cầu hay thỉnh nguyện một ai đó ngoài chúng tôi kiểm chứng cho chúng tôi!!! ... Nói chung, chúng tôi đã, đang và sẽ bằng lòng với những gì mình học tập cũng như đạt được... Mọi kiểm chứng hay phán xét của người ngoài, chúng tôi hoàn toàn không mong muốn hay bận tâm!!!
69.4. Thầy đi bằng con đường nào, có thật sự giác ngộ hay chưa???
Như những gì đã nói ở trên là: “Chỉ đi theo con đường Phật đã vạch ra, chứ không đi theo con đường các tông phái đã đi, cũng như không theo một pháp môn nào...”!!!
Mình tin chắc rằng, con đường mà Phật đã vạch ra là con đường tốt nhất... Mình cũng tin rằng, trên đời này, không có con đường nào dẫn ta đến ba mục tiêu “Giác Ngộ - Giải Thoát - Trí Tuệ” hoàn hảo bằng con đường của Phật!!! ... Vấn đề là, ta có nhìn thấy, có nhận ra con đường ấy ở đâu, như thế nào, bắt đầu ra sao, kết thúc lúc nào... hay không mà thôi!!!
Về việc Lý Tứ có giác ngộ hay không!!! ... Mình biết nói với bạn sao đây!!!??? ... Nói “có”, bạn cũng đâu có biết!!! ... Nói “không”, bạn cũng đâu có biết!!! ... Vì rằng, biết hay không thì bạn đã biết hay không rồi, đâu cần phải hỏi...!!!
Giống như người săn thú bẫy chim lành nghề, chỉ cần thoáng nghe tiếng chim hót, thoáng thấy lờ mờ dấu chân một loài thú nào đó, nhất định họ biết chủng loại, dòng giống, tập tính, nơi trú ngụ, v.v... của con chim hay con thú ấy, đâu cần phải hỏi ai!!! ...
Vì thế, hãy học tập để trở thành một thợ săn lành nghề, rồi tự thẩm định tiếng hót hay dấu chân kia là loại chim hay thú gì, chứ đừng tìm đến con chim hay thú ấy mà hỏi rằng: “Chú mày là hàng... thật... hay... hàng... nhái”!!!
Hy vọng, bài viết có thể giúp TT Thanh Nhàn không còn thắc mắc về Lý Tứ và cách tu tập của HĐ Lý Gia!!! ... Rất mong một ngày đẹp trời nào đó sẽ gặp bạn!!!
Chúc mọi người an vui, tinh tấn!!!
(19/02/2021)
Bắc Tông, Nam Tông; Chay - Mặn Và Tu Thiền

- Hỏi
Các bạn!!! ... Đọc các câu hỏi của Cho Con, mình có cảm tưởng vị này là người đã từng xuất gia, vì trong các câu hỏi có một vài điều liên quan đến việc tu học của một tu sĩ!!!
Bạn Cho Con có các câu hỏi như sau:
(1) Nghe nói Bắc Tông tu lý thuyết và Nam Tông tu thiền định. Mình lại thích hợp ngồi thiền, theo Nam Tông tu thiền. Mình ăn thuần chay mà Nam Tông trong chùa lại ăn mặn. Trong hoàn cảnh này, có nên theo tu thiền không?
(1a) Nếu lý thuyết không, sẽ không đưa người giải thoát vì chỉ là tri kiến, vậy tu thiền định có thể đưa người giải thoát không?
(1b) Vì sao Nam Tông vẫn còn giữ truyền thống ăn mặn? Tu thiền mà ăn mặn có phải tu theo lời Đức Phật dạy và Chánh pháp hay không?
(2a) Khi tu thiền, tu chỉ quán là tu như thế nào và được hiểu ra làm sao? (2b) Tu chỉ là tu ra sao và quán là quán cái gì?
(3) Có lần con ngồi thiền và duy nhất một lần là vào được sơ thiền. Một trạng thái hỷ lạc nhẹ nhàng an định không cần ăn uống cả ngày mà không thấy đói khát. Sau đó xả mới ra được thiền nhưng từ đó xả thiền nên mất. Nên cao nhất cũng chỉ được sơ thiền. Vậy muốn vào nhị, tam, tứ thiền thì hằng ngày thời khoá biểu nên làm gì & bổ sung thêm kinh điển gì để định tâm?
(4) Đạo Phật là đạo giải thoát. Tu giải thoát thực chất là tu cái gì? Có cao siêu quá không đối với người tu sĩ?
(5) Một vị tu sĩ, điều kiện cần có và thực hành những gì để hướng đến giác ngộ giải thoát?
- Đáp
68.1. Nghe nói Bắc Tông tu lý thuyết và Nam Tông tu thiền định... Trong hoàn cảnh này, có nên theo tu thiền không?
Tất cả HĐ Lý Gia chỉ học tập Phật pháp và ứng dụng Phật pháp vào cuộc sống để đưa đến giác ngộ!!! ... Và, mình cũng như HĐ Lý Gia không theo Bắc tông, không theo Nam tông, không theo Thiền tông, cũng chẳng tu thiền, v.v... Nói chung, không theo bất kì một tông phái hay phép tắc tu hành nào!!! ... Vì thế, không thể trả lời những gì bạn ghi trong câu hỏi số (1) ...!!! ... Để giải quyết các thắc mắc trên, bạn có thể đến tận những nơi bạn thắc mắc để chứng kiến cách sống, cũng như nhờ họ trả lời về cách tu tập... sau đó quyết định bản thân cần làm gì!!! ... Như thế, sẽ hay hơn là chỉ “nghe nói” rồi đem hỏi nơi khác!!!
68.1.1. (1a) Nếu lý thuyết không... chỉ là tri kiến, vậy tu thiền định có thể đưa người giải thoát không?
Cả lý thuyết và tu thiền đều không đưa người đến giải thoát!!! ... Vì rằng, thành tựu cảnh giới giải thoát trong Phật đạo là do giác ngộ, chứ không phải do các thứ bạn đã nêu!!!
68.1.2. (1b) Nam Tông vẫn... ăn mặn? Tu thiền mà ăn mặn có phải tu theo lời Đức Phật dạy và Chánh pháp...?
− Vì sao Nam Tông vẫn còn giữ truyền thống ăn mặn? ... Câu này, chỉ có những người theo Nam tông mới trả lời thoả đáng cho bạn!!!
− Tu thiền mà ăn mặn có phải tu theo lời Đức Phật dạy và Chánh pháp hay không? ... Mình chưa thấy bài kinh nào Phật dạy người tu thiền nên ăn mặn hay ăn chay, mà chỉ thấy trong kinh nói rằng: “Ăn ngày một bữa, ít bịnh, ít não, thân thể khinh an, dễ đắc thiền định...”!!! ...
− Chánh pháp vượt ra ngoài các phạm trù thế gian, có nghĩa: Cái được gọi là Chánh pháp siêu quá việc ăn uống hay tu hành, v.v...!!!
68.2. Khi tu thiền, tu chỉ quán là tu như thế nào và được hiểu ra làm sao? Tu chỉ là tu ra sao và quán là quán cái gì?
− Tu chỉ: Dừng tâm ý hư vọng!!!
− Tu quán: Dừng tâm ý quán sát những điều cần quán sát!!!
68.3. Có lần... ngồi thiền và duy nhất một lần là vào được sơ thiền... Vậy muốn vào nhị, tam, tứ thiền thì hằng ngày thời khoá biểu nên làm gì & bổ sung thêm kinh điển gì để định tâm?
− Thông thường, “may mắn chỉ đến với ta một lần”!!! Người trí, không nên ngồi đó mà trông chờ may mắn đến với ta thêm... lần... nữa!!!
− Muốn vào nhị, tam, tứ, thiền... Sau khi được sơ thiền, phải làm cho sơ thiền sung mãn, sau khi sung mãn xả tầm tứ sẽ vào nhị thiền!!! ... Sau khi vào nhị thiền, làm cho nhị thiền sung mãn, sau khi sung mãn xả hỉ sẽ vào tam thiền!!! ... Sau khi vào tam thiền, xả lạc sẽ vào tứ thiền!!! ... Sau khi vào tứ thiền, thành tựu bất khổ bất lạc, tâm ý nhu nhuyến dễ sử dụng, từ đó có thể hướng tâm đến các cảnh giới cao hơn!!!
68.4. Đạo Phật là đạo giải thoát. Tu giải thoát thực chất là tu cái gì? Có cao siêu quá không đối với người tu sĩ?
− Giải thoát không do tu mà được!!! Muốn thành tựu cảnh giới giải thoát, phải giác ngộ để mở một trong ba cánh cửa của đạo giải thoát, đó là: Không giải thoát môn, Vô tướng giải thoát môn và Vô tác giải thoát môn!!!
− Giải thoát không dành riêng cho một ai!!! ... Bất kì tăng hay tục một khi đã giác ngộ và mở được ba cánh cửa giải thoát nêu trên, nhất định đồng thành tựu đạo quả giải thoát!!! ... Còn không giác ngộ thì, tăng hay tục đều... vô... phương... với cảnh giới này!!!
68.5. Một vị tu sĩ, điều kiện cần có và thực hành những gì để hướng đến giác ngộ giải thoát?
Phải “học tập chánh pháp”, và phải “giác ngộ như pháp”!!!
Hy vọng những gì đã trả lời, có thể giúp bạn đọc và Cho Con thoả mãn những gì đã thắc mắc!!! ... BQT rất mong, nhận được những câu hỏi “liên quan đến giáo pháp” lí thú và bổ ích từ các bạn!!!
Năm mới Tân Sửu (2021), kính chúc tất cả bạn đọc an vui, tinh tấn, thành ở đời, đạt ở đạo!!!
(10/02/2021)
Chuyện Vui Về Vô Tu Vô Chứng !!!
Bên ngoài thì bình thường, nhưng tâm trí cao tột, không tầm thường như kẻ thế gian... Người nào được như thế, gọi là đắc cái không thể đắc, thành tựu cái không thể thành tựu, nói nôm na đây là bậc "vô tu vô chứng" !!!

Các bạn !!!
Câu chuyện xảy ra cách đây bốn năm, trong một buổi chiều, được ghi lại trong ANH LẠC LUẬN 2 (sắp xuất bản) !!!
Sáng nay dậy sớm, sau khi đốt nhang cúng Phật, mình kéo vòi nước để tưới mấy chậu bonsai trước hiên nhà !!!
Bất chợt nhìn xuống con đường phía dưới, chậu sứ hôm nay nở nhiều bông hoa đỏ thắm !!! Vị trí đặt chậu sứ là nơi cách đây bốn năm mình và một vị khách không quen có cuộc trao đổi vui, nhưng sau đó đọng lại trong lòng mình nhiều trăn trở về tâm trí người tu hành và những gì đảo điên trong lòng họ !!! Câu chuyện sau đó được ghi lại trong ANH LẠC LUẬN 2 !!! Nội dung câu chuyện như sau:
“Hôm qua, trong lúc lang thang trước cửa coi mấy người thợ sơn nhà... Vô tình, gặp một người không quen chạy xe đến cũng hỏi chuyện sơn nhà...Trao đổi qua lại, thì ra vị này cũng đang tu hành...!!!
Sau một hồi nói chuyện, vị này có vẻ ngạc nhiên trước hiểu biết của mình về Phật pháp... Có lẽ do tò mò, anh ta đặt nhiều câu hỏi về cách thức tu hành, mình ôn tồn trả lời thoả đáng... Người khách rất tâm đắc, luôn miệng khen rằng, trong đời chưa từng gặp một người nào thông đạt như mình... Đúng là nhân duyên hy hữu cuối năm !!!
Gần đến xế chiều, vị này bèn hỏi về ý nghĩa thế nào là "vô tu vô chứng"... Mình trả lời: Không tu hành, mà thấu đạt diệu lý gọi là vô tu. Không thấy chứng đắc mà thông thuộc mọi cảnh giới của Phật đạo gọi là vô chứng !!! Thành tựu như thế gọi là bậc "vô tu vô chứng" !!!
Vị này bèn hỏi:
- Trong đời Anh đã gặp hạng người này chưa ???
Mình trả lời:
- Tôi có quen một người như thế !!!
Người này hỏi:
- Người đó ở đâu, tăng hay là tục !!!??? Và, đòi mình dẫn Anh ta đi gặp vị cao nhân ấy...!!!
Mình nói:
- Vị đó ở gần đây, là một người thế tục, không khác gì Anh với tôi, khi nào đủ duyên, tôi sẽ dẫn Anh đến diện kiến...!!!
Người này bèn hỏi:
- Anh quen với vị ấy sao không cầu học ???
Mình trả lời:
- Thì tôi vẫn thường học tập, hàng ngày thường gần gũi vị ấy !!!
Người này lại hỏi:
- Người ấy dạy anh điều gì ???
Mình trả lời:
- Dạy những điều tôi trình bày với Anh từ sớm tới giờ !!!
Vị khách lại nói:
- Hồi trưa đến giờ, mình nói chuyện kinh chứ đâu có nói chuyện tu ???
Mình trả lời:
- Ban đầu Anh hỏi cách thức tu hành, tôi trình bày cặn kẽ thấu đáo và Anh con khen rối rít, kế đến mới nói chuyện kinh, sao lại bảo không nói chuyện tu mà chỉ nói chuyện kinh !!!
Vị khách lại nói:
- Đó là nói chứ đâu phải tu hay chứng ???
Mình trả lời:
- Rất có lý, ngồi lim dim hai con mắt mới gọi là tu !!! Bay trên trời như chim, hay chui xuống đất như trùn mới gọi là chứng !!! Còn "Vô tu vô chứng" thì chẳng giống chim, chẳng giống trùn, cũng chẳng giống chuột !!!
Anh thích thứ nào ??? Muốn thành chim, thành trùn hay thành chuột, muốn thành các thứ này thì không khó, chỉ cần phát nguyện, nhất định đời sau sẽ thành... Còn muốn học để vị lai thành bậc vô tu vô chứng, thì mai mốt lại đây, tôi sẽ dẫn Anh đi gặp người dạy Anh thứ đó ???
Người ấy lại nói:
- Vị ấy có dạy Anh thế nào là vô tu vô chứng không ???
Mình trả lời:
- Vị ấy dạy tôi, hiểu kinh là tu, thấu suốt đạo là chứng... Không chấp hiểu kinh, không chấp thấu đạo, trong lòng chẳng thấy phải quấy, chẳng thấy hơn thua, thong dong giữa dòng đời như mây bay trên trời...!!!
Bên ngoài thì bình thường, nhưng tâm trí cao tột, không tầm thường như kẻ thế gian... Người nào được như thế, gọi là đắc cái không thể đắc, thành tựu cái không thể thành tựu, nói nôm na đây là bậc "vô tu vô chứng" !!!
Vị ấy lại hỏi:
- Như vậy, Anh không tu hay sao ???
Mình trả lời:
- Tôi không biết mình có tu hay không !!! Chỉ thấy trong lòng thảnh thơi, không vướng bận điều gì !!! Đã không vướng bận thì chẳng biết tu cái gì đây !!!???
Người khách lại nói:
- Nói như Anh thì ai nói lại không được !!!
Mình trả lời:
- Sao hồi trưa anh bảo, từ xưa đến giờ, chưa từng gặp ai trên đời nói chuyện thông đạt như tôi, còn khen tôi là người hy hữu, bây giờ lại bảo rằng nói như tôi thì ai cũng nói được ??? Cái dzụ này mới kỳ !!!
Vị khách hơi bất ngờ trước câu nói của mình, rồi lại hỏi:
- Nhưng kinh nào nói rằng vô tu vô chứng là tối thượng ???
- Mình bèn đọc cho vị đó nghe một đoạn kinh Tứ Thập Nhị Chương. Mình bảo Đức Phật dạy:
"Cúng dường một trăm người ác, không bằng cúng dường cho một người thiện. Cúng dường một ngàn người thiện, không bằng cúng dường cho một người thọ ngũ giới. Cúng dường một vạn người thọ ngũ giới, không bằng cúng dường cho một vị Tu Đà Hoàn. Cúng dường một vạn vị Tu Đà Hoàn, không bằng cúng dường cho một vị Tư Đà Hàm. Cúng dường một ngàn vạn vị Tư Đà Hàm, không bằng cúng dường cho một vị A Na Hàm. Cúng dường một ức vị A Na Hàm, không bằng cúng dường cho một vị A La Hán. Cúng dường mười ức vị A La Hán, không bằng cúng dường cho một vị Bích Chi Phật. Cúng dường một trăm ức vị Bích Chi Phật, không bằng cúng dường cho một vị Phật ba đời (Tam thế Phật). Cúng dường một ngàn ức vị Phật ba đời, không bằng cúng dường cho một vị Vô niệm, Vô trụ, Vô tu, Vô chứng"...!!!
Và mình nói tiếp: Anh thấy đó, Phật dạy cúng dường cho bậc vô tu vô chứng trên tất cả mọi cúng dường !!! Mới biết rằng, trong Phật đạo bậc vô tu vô chứng là tối thắng, là hiếm có, chỉ e sinh ra đời vô phước, không có duyên để gặp được hạng người như thế, hoặc gặp rồi lại do mê mờ nên không nhận ra !!!
Vị khách lại nói tiếp:
- Tôi không tin trên đời này có người thành tựu như vậy, nếu có hạng người này, nhất định mọi người sẽ biết, và thấy là biết liền !!!
Mình trả lời:
- Anh nói rất có lý !!! Nhưng, như Anh đây hoặc người đời, giả sử gặp bậc như thế, làm sao biết được ???
Vị khách trả lời:
- Biết chớ !!! Hễ gặp là phải biết !!!
Nghe như thế, mình thầm nghĩ: Đối với hạng vô trí này chắc là phải "pó tay" luôn !!! Đúng là "túi khôn" và "cái ngã" nó làm cho con người ta "tầm thường đến tệ hại" !!!
Vị khách đi rồi, mình ngẫm nghĩ thật nhiều về "cái đảo điên" của người đời... Tâm thì mong thành tựu vô tu vô chứng, mà lại muốn gặp người có tu có chứng dạy mình mới chịu học, đây mới là chuyện lạ !!! Đúng là đảo điên !!!
Người có tu làm sao dạy cái vô tu, người có chứng làm sao biết cảnh giới vô chứng !!!!!! Và bản thân chưa vô tu vô chứng thì làm sao biết được người nào có tu có chứng hay vô tu vô chứng !!!
Chia sẻ đến HĐ mẫu chuyện vui khi chiều, để mọi người thấy tâm ý người đời điên đảo như thế nào”...!!!
31-12-2016
LÝ TỨ
Tản Mạn Về Duy Ma Cật !!!

Các bạn !!!
Sau khi gởi câu hỏi Trò Chơi Trí Tuệ (TCTT) - 07/2020 đến các bạn, mình có chút băn khoăn, chỉ sợ các câu hỏi trong TCTT lần này có phần nặng kí !!!???
Nhưng rồi, chỉ sau mấy tiếng đồng hồ mình đã nhận được trả lời của Lý Thiện Cảnh !!! Mừng quá, đọc thật kĩ trả lời của Cảnh !!! Rất hoan hỉ !!! Cảnh đã lời thoả đáng tất cả các câu hỏi đặt ra !!! Thế là yên tâm !!! Tưởng các câu hỏi làm khó các bạn, hoá ra lại không, thậm chí dễ nữa là khác !!!
Liên tiếp hai hôm vừa rồi, thấy các bạn chia sẻ thường xuyên hai bài “Hữu Vô Sơ Yếu Luận” và “Kinh Duy Ma Cật” lên các trang cá nhân !!! Đây là tín hiệu vui !!! Vì rằng, có thể nói, các câu hỏi trong TCTT lần này liên quan rất nhiều đến Hữu Vô Sơ Yếu Luận và Kinh Duy Ma Cật... Nhân dịp này, để có thể trả lời các câu hỏi, các bạn một lần nữa lại đào sâu hai tư liệu vừa nêu !!! Hai tài liệu đó, càng đào sâu, nhất định các bạn sẽ thấy bao điều kì diệu ẩn tàng trong đó !!! Nếu không lầm thì, trong một kì TCTT nào đó, mình cũng có đặt câu hỏi liên quan đến Kinh Duy Ma Cật... Câu hỏi có đại ý như sau: “Căn cứ vào đâu để các bạn nhận ra ngài Duy Ma Cật là Bát địa Bồ tát” ??? Và kì TCTT đó, các bạn cũng đã có thời gian nghiềm ngẫm Kinh Duy Ma Cật !!!
Ngày xưa mình đã đọc, nghiền ngẫm Kinh Duy Ma Cật không biết bao nhiêu lần !!! Ngài Duy Ma Cật tuy là một cư sĩ, nhưng mức độ thành tựu của vị cư sĩ này rất được người tu hành coi trọng...Lúc ấy, mình vẫn luôn ao ước được như ngài !!!
Kinh Duy Ma Cật ngoài cốt truyện dễ đọc, dễ nhớ...nhất là những mẫu đối thoại giữa ngài và các thánh đệ tử của Phật làm người đọc thích thú !!! Trong đó, người đọc còn để ý nhiều đến pháp môn Bất nhị và cái lặng thinh bất hủ của ngài !!! Đây là những mẫu chuyện thường được giới tu hành nhắc đến !!!
Tuy vậy, trong Kinh Duy Ma Cật có một số ý nghĩa khiến người tu hành chưa giác ngộ khó chấp nhận... Bản thân mình ngày xưa khi đọc đến các nghĩa này cũng không thể đoan chắc được các lời ấy có đúng là của Phật đạo hay không !!!??? Nhưng rồi, linh tính mách bảo, nhất định trong các lời kì quái đó ẩn chứa điều sâu xa mà nhất thời bản thân chưa nhận ra !!! Nhờ thế, mình không vội kết luận rằng các lời ấy là như thế nào !!! Cứ để đấy chiêm nghiệm !!!
Và rồi, suốt hành trình tu tập mình âm thầm, lặng lẽ quan sát các nghĩa đó !!! Cho đến lúc bản thân may mắn bùng vỡ, mình mới hiểu ra những lời mới nghe có vẻ kì quái, nhưng đó mới là ý nghĩa chơn thật của giáo pháp !!! Điều này giúp mình nhận ra, tất cả nghĩa lí sâu mầu của Phật đạo, nếu không giác ngộ đến nơi đến chốn, thật khó có thể lấy phàm tình để đánh giá !!!
Rất may, nếu ngày đó mình hồ đồ, đánh giá dựa theo thấy biết phàm phu, luận lí phàm tục...chắc chắn đã không có được thấy biết của hôm nay !!! Vì rằng, một khi đã kết luận điều gì đó mà bản thân chưa biết chắc, chẳng khác nào chính ta tự giao ổ khoá cho nghiệp thức khoá kín cánh cửa trí tuệ !!! Đây cũng là một trong những tính chất ưu thắng của phép “lặng lẽ quan sát không kết luận” mà mình đề ra để các bạn thực hành !!! Hôm qua đọc một số bình luận của các bạn trong đoạn chia sẻ về Kinh Duy Ma Cật !!! Mình nhận ra, các bạn cũng đã thấy một số điều trọng yếu trong đó !!!
Trong ngày, mình cũng nhận được một tin nhắn thú vị của HĐ chúng ta, xin chia sẻ lên đây để các bạn đọc cho vui !!!
“Thầy ơi!
Thầy viết: “Những lần ra khỏi thành, thái tử nhìn thấy lão bệnh tử (khổ đế), từ đấy sinh ra ưu tư. Chẳng lẽ ngoài thành Ca Tỳ La Vệ chỉ có mấy điều này, còn có bao nhiêu thứ để thấy vì sao không thấy mà chỉ chú trọng đến mấy điều, và vì sao không ưu tư món khác mà chỉ ưu tư có thế? Tại sao những món này mọi người đều thấy mà không ưu tư? Khi đặt thành vấn đề để suy gẫm, mới thấy sự khác thường của Phật giáo và bốn đế” - Trích Phật Giáo Và Thiền
Thầy ơi!
Theo con, mạng mạch là đây!
Là cái chăm chú, cái ưu tư đó phải không Thầy? Là cái Lão Tam để lại ? Và rồi từ đó cũng từ đó mà nó là Như Lai mật nhân?! Là thứ làm cho dòng nước chảy và ngừng chảy!
Dễ mà cũng không dễ ! Từ đó mà sanh ra vô thượng! Thế tôn nói chúng sanh chẳng thể hiểu được là phải rồi! Thế Tôn nói Chư Phật ba đời dùng 3 thừa nay ta cũng dùng 3 thừa, chỉ dẫn và mệnh lệnh đó cũng phải rồi! Một nhuỵ sinh ra liên hoa, liên hoa chỉ quy về một nhuỵ!
Thầy ơi, người trí khùng mà cái khùng này cũng là khùng của kẻ trí chứ chẳng chơi! Nếu không thế chẳng thể làm nên cái vô thượng! Bái phục !!! Con...”
Để kết thúc bài viết, mình xin kể câu chuyện vui xảy ra ba năm trước !!!
Một hôm, mình và một số HĐ nói chuyện với một vị tăng, vị tăng ấy rất lấy làm hoan hỉ !!! Trong lúc hoan hỉ, vị ấy vui mừng khen mình như sau:
- Tôi thấy thầy chẳng khác gì ngài Duy Ma Cật ngày xưa !!!
Mình buột miệng trả lời:
- Nghe thầy nói mà tôi tủi thân !!!
Nghe thế, vị tăng trầm ngâm một hồi rồi nói:
- Đấy là tôi khen thật, chứ có khen lấy lòng đâu mà thầy bảo là tủi thân ???
- Tại thầy khen thật, tôi mới tủi thân !!!
Vị tăng nghe vậy, có vẻ bất ngờ liền hỏi:
- Vì sao khen thầy như Duy Ma Cật mà lại tủi thân ???
Mình cười bảo:
- Tôi tủi thân là vì: Bỏ một đời tu hành mà thành tựu chỉ sánh ngang Duy Ma Cật thì...thì...thì...không tủi thân làm sao cho được !!!???
- Vị tăng ???!!!!
21/08/2020
LÝ TỨ
Vì Sao Muốn Thành Tựu Trong Phật Đạo Cần Phải Giác Ngộ???
Giác ngộ để tự “hoá kiếp” chính là đầu mối làm nên mọi đạo quả trong Phật đạo !!! Đây là lí do vì sao Thế Tôn của chúng ta có danh xưng là “Đấng Đại Giác” mà không phải là “Đấng...Đại...Tu” !!!

Các bạn !!!
Mọi người đều biết, giác ngộ là tiêu chí đầu tiên, là cơ sở quan trọng để làm nên các đạo quả trong Phật đạo !!! Có nghĩa, người tu hành cho dù có nỗ lực, gắng công tu hành, nhưng không giác ngộ... Sẽ chẳng bao giờ có thể thành tựu một đạo quả bất kì nào trong Phật đạo !!! Cho dù đó là những đạo quả sơ khai như Tu đà hoàn của Nhị thừa hay Thiện kiến của Bồ tát !!!
Vì sao giác ngộ lại quan trọng đến như vậy ???
Giống như người ta lấy nước từ ao, hồ, sông, rạch...v..v...để sử dụng !!! Việc đầu tiên, người ấy phải xử lí nguồn nước, có hai trường hợp xảy ra !!!
1) Trường hợp thứ nhất: Nếu người ấy đem nguồn nước có được để một nơi yên tĩnh, sau một thời gian do không bị tác động, nước sẽ phân lớp !!! Những gì nhẹ hơn nước sẽ nổi lên... Những gì có tỉ trọng bằng nước, sẽ lờ đờ trong nước...Những gì có tỉ trọng nặng hơn, sẽ chìm xuống đáy !!! Liên hệ cách xử lí này giống như !!!
- Lớp thứ nhất: Người tu hành không giác ngộ, dùng các thứ công phu để lắng trong tâm này, những thứ như nhân ngã, hơn thua, ghét ganh, bảo thủ...v..v... là những thứ nhạy cảm, dễ bị tác động nên nó luôn luôn nổi trên tâm thức !!! Vì thế, khi động chạm đến những thứ ấy như: Đánh giá cách tu, cho rằng hiểu biết họ có vấn đề, hoặc những gì khác với con đường họ đang đi...v..v...lập tức bị phản ứng dữ dội !!! Ha ha ha ha !!! Không tin các bạn cứ thử là...biết...liền !!!
- Lớp thứ hai: Những thứ hoà trong tâm thức của họ, không nổi cũng không chìm, đó là sự lẫn lộn giữa đời và đạo: Những người này khi giảng nói Phật pháp, đời đạo lung tung... Thế gian, xuất thế gian lộn lạo !!! Không thiếu những bài giảng, bài viết như thế xuất hiện trên các diễn đàn !!! Công lực chưa đủ rất khó nhận ra !!!
- Lớp thứ ba: Những thứ do quá trình dụng công, đè nén, hàm dưỡng tạm thời chìm xuống đáy tâm thức, đó là tham dục, danh lợi...v..v... Đối với những người này, bình thường các thứ ấy không xuất hiện !!! Nhưng khi hội đủ duyên, những thứ ấy xuất hiện và xuất hiện mãnh liệt !!! Phàm nhãn cũng...thấy...đầy...trời !!!
2) Trường hợp thứ hai: Giác ngộ để lắng trong tâm thức, giống như người ta dùng phèn để lắng trong nước !!!
Giác ngộ trong Phật đạo, giống như phèn chua... Phèn chua khi hoà tan trong nước sẽ kéo tạp chất lắng xuống đáy !!! Giác ngộ khi hoà tan trong tâm thức sẽ biến tâm thức tạp nhiễm trở thành tinh khiết !!!
Vì sao giác ngộ có công năng biến tâm thức nhiễm ô thành tinh khiết !!!
Tâm thức của một hữu tình bổn nguyên tinh sạch !!! Nhưng do quá trình huân tập, các thứ đã được huân tập làm nhiễm ô tâm thức !!! Giống như một người giàu có nằm mơ thấy mình nghèo đói, chỉ cần giậc mình thức giấc, nghèo đói tự mất !!!
Giác ngộ chính là thấy được bản chất của nhiễm ô không thật, chỉ do một niệm mê nên tâm thức đảo điên, như người giàu ngủ mê thấy mình nghèo đói !!! Giác ngộ chính là sự thức giấc trong cơn mộng mị ba cõi và thật biết ba cõi chỉ do mê sanh !!! Đây là lí do vì sao người giác ngộ không dụng công (vô tác) mà tâm thức vẫn an ổn, thanh tịnh, không động lay !!!
Để kết thúc chuyên mục hôm nay, mình xin kể cho các bạn nghe một câu chuyện !!!
Mình có quen một anh bạn Việt kiều !!! Anh ta là một trí thức có tiếng tăm trong giới Việt kiều yêu nước, lại là một người ham thích tu hành và quen biết rất nhiều bậc “chơn tu” !!!
Ngày mới quen, anh bạn được mình tặng cuốn Phật Giáo Và Thiền !!! Sau thời gian nghiền ngẫm cuốn sách, anh ta trở thành thân quen !!! Trong quá trình thân quen, anh ta tìm hiểu “công lực” của mình thông qua cách tiếp cận với HĐ Lý Gia !!!
Một hôm đi uống cà phê, anh ấy tâm sự !!! Tôi đã đọc cuốn sách của anh nhiều lần và rất tâm đắc... Những gì anh viết trong đó theo tôi là chánh lí !!! Quan điểm của cuốn sách hoàn toàn không giống những cuốn sách viết về Phật pháp mà tôi đã đọc !!!
Tôi cũng đã ngấm ngầm theo dõi các HĐ Lý Gia để hiểu về anh !!! Vì kinh nghiệm cho biết, nhìn sản phẩm biết nhà máy !!! Tôi đánh giá anh thông qua HĐ Lý Gia !!!
Có một thắc mắc mà tôi không thể lí giải !!! Anh có thể tiết lộ hay không ???
- Anh thắc mắc gì, trong khả năng của mình, tôi rất sẵn sàng ???
- Tôi tiếp xúc với rất nhiều người tu hành có tiếng tăm !!! Khi nói chuyện về Phật đạo, tôi nhận ra những người ấy còn vướng vướng điều gì đó, thậm chí họ giảng giải kinh điển không thuyết phục !!! Nhưng khi nói chuyện với HĐ Lý Gia thì ngược lại, mỗi mỗi đối với họ phân minh !!! Tôi ngạc nhiên là, chẳng thấy HĐ của anh đề cập đến công phu hay tu hành nhưng thấy biết của họ đáng cho tôi khâm phục !!!
- Anh thắc mắc gì về thành tựu của Lý Gia ???
- Tôi muốn biết bí quyết giáo dục của anh như thế nào mà HĐ của anh thành tựu như vậy ???
Mình cười và nói !!!
Tôi đâu có bí quyết gì !!! Nhưng tôi hiểu rõ, người chưa giác ngộ, đối với muôn pháp như người mù !!! Ta không thể để nguyên cái mù loà của họ mà giảng giải màu sắc !!! Vì đối với người mù, tất cả màu sắc đều là màu đen !!!
Riêng HĐ Lý Gia !!! Việc đầu tiên, tôi giúp họ giác ngộ để hết mù loà !!! Sau khi hết mù loà, tôi mới giảng cho họ về màu sắc !!! Khi họ cảm nhận cái đẹp của sắc màu, tôi mới dạy họ kĩ năng sử dụng màu sắc !!! Theo tôi, sắc màu (ngữ nghĩa) của kinh điển không dành cho người tâm thức còn mù tối (chưa giác ngộ) !!!
Giống như con nai và con cá, không thể bắt con nai sống dưới nước và bơi lội như con cá !!! Muốn con nai sống như con cá, điều kiện tiên quyết là phải biến con nai thành con cá thôi !!! Tôi đã hoá kiếp các HĐ của mình theo phương pháp này !!! Vì thế anh mới thấy HĐ của tôi không làm những việc vô bổ như con nai ngày đêm hì hục tập luyện bơi lội để trở thành con cá !!!
Các bạn !!!
Giác ngộ trong Phật đạo quan trọng thế đấy các bạn !!! Giác ngộ để tự “hoá kiếp” chính là đầu mối làm nên mọi đạo quả trong Phật đạo !!! Đây là lí do vì sao Thế Tôn của chúng ta có danh xưng là “Đấng Đại Giác” mà không phải là “Đấng...Đại...Tu” !!!
Mời các bạn chiêm nghiệm câu ca dao của dân gian: “Anh đừng bắc bậc làm cao !!!
Phèn chua em đánh nước nào cũng trong” !!!
Ha ha ha ha !!!
Chúc mọi người an vui, tinh tấn !!!
11/08/2020
LÝ TỨ