CBL.58 - Chuyện Làng Ta
Muốn chiến lược thành công, chiến thuật của mỗi trận đánh phải cầm chắc phần thắng, muốn chắc thắng phải “biết mình biết người”. Biết mình trong trường hợp này là “năng lực tư duy”, biết người trong trường hợp này là “khả năng quan sát”.

Các bạn!
Trong Phật Đạo, Tứ Đế và ba mươi bảy phẩm là giềng mối quan trọng để đưa người từ địa vị một phàm phu, như pháp tiến về Vô Thượng Trí Tuệ.
Ta có thể hình dung Tứ Đế và ba mươi bảy phẩm như là “chiến lược tổng thể của một mặt trận lớn”. Trong đó mỗi một đế, mỗi một phẩm là “chiến thuật cụ thể cho từng trận đánh”.
Muốn chiến lược thành công, chiến thuật của mỗi trận đánh phải cầm chắc phần thắng, muốn chắc thắng phải “biết mình biết người”.
Biết mình trong trường hợp này là “năng lực tư duy”, biết người trong trường hợp này là “khả năng quan sát”. Khi chuyển các câu hỏi đến HĐ, mình muốn làm một cuộc “khảo sát hai điều trên” từ các HĐ thông qua những gì chúng ta đã học tập bấy lâu nay. Đọc trả lời của HĐ, mình có vài nhận xét sau:
Phần lớn các HĐ trình bày một cách dàn trải, nặng về kiến thức mà thiếu thực dụng, thể hiện được chiều rộng nhưng bỏ sót chiều sâu.
Bản thân mình, kiến thức Phật Pháp không tệ, thế nhưng có nhiều bài khi đọc lên, mình không hình dung nổi các bạn muốn trình bày điều gì. Chỉ toàn là lý mà thiếu hẳn phần sự, vì thế “tính thực dụng” không cao, hiệu quả chiết phục và dẫn người không đạt. Như thế, nếu một người sơ cơ, thì họ biết đâu mà ứng dụng?
Trong khi đó, câu hỏi nêu rất rõ đối tượng là ai, những gì là trọng tâm cần trình bày, để người nghe có thể nắm bắt và ứng dụng. Các bạn lại không chú ý đến điều này, các bạn chỉ chú trọng đến “cái hiểu của mình”.
Điều này nói lên rằng: Các bạn có tư duy, nhưng lại không quan sát. Nếu chỉ dừng lại ở địa vị tự cứu, thì có thể chỉ cần tư duy là đủ. Nhưng đây là giai đoạn chúng ta học độ tha, ngoài việc tư duy, còn phải biết quan sát đối tượng. Mình thường hay nhắc một điều mà các bạn lại quên, điều đó là: Tự độ thì chỉ cần “như vầy”, nhưng độ tha thì phải biết “như kia”...
Đọc bài viết của các bạn, mình liên tưởng đến câu chuyện ngoài đời. Xin kể lại cho vui.
“Vị lãnh đạo trung ương về thăm một làng quê nghèo. Vị lãnh đạo hỏi ông xã trưởng:
• Vụ mùa này, bà con ta xuống giống có thuận lợi không?
Vị xã trưởng nghe xong, bèn hào hứng báo cáo nguyên cả chủ trương lớn của toàn xã hội, đó là: “Chiến lược xây dựng nông thôn mới từ nay đến năm 2030 và định hướng đến năm 2050...”
Vị lãnh đạo và toàn thể bà con nghe xong:
???”
Các bạn!
Hy vọng, chúng ta sẽ rút ra được điều gì đó trong đợt câu hỏi này. Lợi mình đã xong, nay ta phải tính đến chuyện lợi người chớ.
Trong Tâm Pháp có nói rằng: “Phật đạo không chủ trương tồn tại trên những lý luận”. Chiến lược tổng thể, cái vĩ mô trong Phật Giáo và Thiền không thiếu. Nếu đọc kỹ Tâm Pháp, các bạn sẽ thấy từng chiến thuật một, được áp dụng cho từng đối tượng cụ thể.
Bây giờ là lúc, chúng ta tập ra chiêu, tung đòn quyết định, hạ gục đối thủ. Những gì thuộc về “chiến lược tổng thể” thời gian trước các bạn đã nhuần nhuyễn rồi. Phải vận dụng một “tư duy mới” thôi các bạn ạ! Võ sĩ lên đài, đứng trước đối thủ mà “chơi nguyên một bài quyền” thì: Thể hiện xong bài quyền, vị võ sĩ đó cũng bị “lỗ mũi ăn
trầu” và trận đấu kết thúc... sớm... bửng!
21-08-2014
LÝ TỨ