Tác Phẩm Lý Tứ

Cảm Hứng Viết "Bài Tráng Ca Bất Tử "

TN 1145 Nguyễn Toàn Thắng 08.02.2023

Sáng nay, như thường lệ...

Bên bình trà, đọc & trả lời emails của HĐ, đánh giá các câu trả lời TRÒ CHƠI TRÍ TUỆ mà BQT (Ban Quản Trị FanPage) LÝ GIA đã nhận được, nghe và trả lời điện thoại...

Trong các emails, có một HĐ hỏi mình về hoàn cảnh ra đời của BÀI TRÁNG CA BẤT TỬ đăng trong VÔ ĐỐI MÔN...

Thay vì trả lời riêng cho bạn ấy, nhân đây mình xin kể lại hoàn cảnh ra đời của bài ca này, coi như một chút kỉ niệm của tám năm trước!!! (Bài Tráng Ca được biến tấu từ một thể văn cổ)

Sáng hôm ấy (2011), đang ngồi trong văn phòng, có hai người bạn trẻ đến gặp... Thoạt nhìn, mình ngờ ngợ bởi cái vừa lạ vừa quen của hai người khách!!!

− Chào Thầy! Thầy có nhớ hai đứa em không???

Mình đeo kiếng, bắt tay và hỏi:  Rất lạ, hai đứa đen thui, chút xíu nữa là mình không nhận ra, có khoẻ không!!!

Thế là ba Thầy trò ôm nhau mừng rỡ!!!

Hai bạn có thù mình không???

− Hiện tại thì không thưa Thầy!!! Lúc mới buộc thôi học, tụi em rất thù Thầy, nhưng sau khi lăn lộn với đời, tụi em đã cảm ơn và nhớ Thầy nhiều lắm!!! Thầy đã cho hai đứa em biết thế nào là giá trị đích thực của học tập, sau khi hai đứa rời trường!!!

Thế hiện giờ các bạn làm gì???

− Tụi em đi khai thác gỗ ở cao nguyên!!!

Cả ba dẫn nhau ra Căn Tin của Trường uống cà phê và tâm sự!!!

Sau chầu cà phê, mình không trở lại cơ quan mà đi thẳng về nhà trong tâm trạng một... người... Thầy!!!

Mười năm trước (2009) hai bạn trẻ ấy đã bị mình đề nghị đưa ra hội đồng kỉ luật, buộc thôi học, trả về địa phương vì vô kỉ luật, do giáo dục nhiều lần nhưng không sửa đổi, để giữ kỉ cương mình không thể làm khác!!!

Lúc đó, tương lai của một con người và trách nhiệm công việc, mình không thể làm khác, quyết định đưa ra hội đồng kỉ luật buộc thôi học đối với một SV, là một quyết định khó khăn với chính mình, bao đêm trằn trọc, giữa yêu thương và luật lệ, ta phải chọn điều gì???

Thế Tôn ơi!!! Hãy giúp con một lựa chọn sáng suốt nhất, vì những người bạn trẻ!!!

Về đến nhà, buổi nói chuyện với hai bạn trẻ ở Căn Tin đã cho mình cảm hứng viết Bài Tráng Ca Bất Tử...

Không biết giờ này, hai bạn ấy đang ở đâu và làm gì nhỉ??? Mong rằng, hai đứa tìm ra con đường tốt nhất để đi, sau khi đọc được những dòng tâm sự này!!!

Hai bạn ơi!!! Tương lai của một con người, không phải chỉ có ở bằng cấp, mà nó ở ngay chính mình, ta đã học được điều gì trong cái “trường đời đầy khắc nghiệt” này!!!

⁕─ 21/7 của tám năm trước (2011) viết Bài Tráng Ca...

⁕─ 21/7 của tám năm sau (2019)!!! Ha ha ha ha!!! 

Một Lý Tứ của Lý Gia với thông điệp: “Mang yêu thương và ước mơ đến những nơi xa nhất”!!! 

 

BÀI TRÁNG CA BẤT TỬ

Khi Người Tráng Sĩ dt áo ra đi h, con Kin Trc bị ghìm cương không còn cơ hi ngoảnh lại.

Người Tráng Sĩ năm xưa chán cái vui h, chán đến kẻ tóc chân tơ. 

Anh lên tn non cao, nơi không có tiếng khóc và tiếng cưi.

Như con chim bay lưng tri, như con cá li gia ngàn khơi...

Và ở đó anh nghim ra, đây cũng không phải ưc mơ của một thi trai tráng.

 

Anh mơ một ngày, một ngày của người đi tìm chân lý mong đâu là ánh sáng.

Ánh sáng cuối đưng hm, anh kiêu hãnh bưđi...

Chân lý đưa đến nhng ht mè qua ngày đoạn tháng.

Chân lý xô đẩy bng cái kham kh sáu năm tóc rụng da nhăn.

Bất cht nhn ra chán cái vui, tìm cái kh như con nai khát nưc chạy lung tung.

Chỉ uổng một đời, bỏ cái ngu này tìm cái ngu khác trong đêm dài ba cõi...

Lại một ln na, Người Tráng Sĩ dt áo ra đi trưc mỉa mai kh hạnh.

Đau đớn tt cùng, đâu là hạnh phúc... gia tri xanh!

Anh ngi xung, bi cái thân m o không th ch ni ý chí kiên cưng.

Quơ vi nm cỏ khô bên đưng, da lưng vào gc cây đa già, c thp ngọn đèn trong đêm dài tăm ti.

 

Người Tráng Sĩ hiu ra, cái giá phải trả cho một đời người bi cđoan t hai phía.

Bỏ tất cả bên đưng đặt gánh nng xung, cây đa già phút chc hóa thành ánh sáng mt tri.

Người Tráng Sĩ vui mng, hết thảy t tâm này chỉ do ngu mê và lm ln.

Chân lý không đâu xa, không phải th ánh sáng ch đợi cuđưng hm.

Bóng tối và ánh sáng, không phải hai mđối lp của một vđề như  đời thưng hiu...

Chỉ tại không đèn nên sáng ti nhm nhau.

 

Người Tráng Sĩ đã chết t khi ngi xung, đốm lđưc thp lên. 

Con chim thứu t nay vĩnh vin không ct tiếng u bun, con dế hết kêu rên.

Con cá dưi nưc hóa thành rng trong phút chc ng ngàng nim vui òa v.

Người Tráng Sĩ năm xưa hát Bài Tráng Ca trưc bạn bè ngày cũ.

 

Tất cả chp tay!

Một đời Tráng Sĩ hóa thành bất t. 

“À ơi! u biến thành sen, 

Lời ru còn đó, nghe quen thu nào...

       10:08 Ngày 21 tháng 7 năm 2011

LÝ TỨ